87ee3-pcrÔng Paul Craig Robert vừa viết một bài “The Looting Machine Called Capitalism với thái độ rất bất bình và dứt khoát không chỉ lên án về cấu trúc kinh tế chính trị xã hội Mỹ của ông mà ngay cả cái tín lý mực thước của xã hội Mỹ và cả thế giới: Chủ nghĩa tư bản. Điều đáng nói không phải là vấn đề lên án chủ nghĩa tư bản với chứng cứ lập luận vững chắc, bởi vì không thiếu người đã làm việc này, nhất là giới khoa bảng thuộc cánh tả và giới gọi là tự do tiến bộ, mà sự  lên án này từ ông Paul Craig Roberts, một nhà kinh tế chính qui, không chỉ khoa bảng lý thuyết, mà bản thân tham gia nhà nước ở tầng thượng đỉnh của hệ thống tư bản Mỹ, soạn thảo chính sách kinh tế quốc gia thuộc phe khuynh hữu. Ông được mệnh danh là “cha đẻ của nền kinh tế Reagan” (Reaganomics)-với chủ trương trọng cung khích sản– chú trọng mặt cung kích thích sản xuất- (supply -side economics) – nghĩa là rất… tư bản chủ nghĩa! Dĩ nhiên là với kinh nghiệm thực tế dày dạn hiếm có trong lãnh vực này, ông đúng nhiều hơn sai.

Trong bài ông chỉ ra một lãnh vực gọi là “tác dụng ngoại hủy” của kinh tế tư bản, có nghĩa là những tác hại từ sinh hoạt kinh tế sản xuất tiêu thụ và lợi nhuận nhưng không được đặt vào phương trình kinh tế mà những tác hại này do kẻ sản xuất và đạt lợi gây ra nhưng những người khác hay ngay cả xã hội phải gánh chịu. Như thế một cách hạch toán kinh tế  ĐÚNG ĐẮN ít nhất qua nguyên tắc LỢI NHUẬN là phần DƯ ĐẠT THỰC THỤ sau khi đã tính đến các PHẦN TỔN PHÍ. Như vậy cũng có nghĩa là nếu tính SAI hay chưa đủ sự thất thoát trị giá phí tổn, thì LỢI NUẬN coi như sai lạc không chính đáng và không thực tế đúng đắn, phương trình kinh tế sai.

Tiến sĩ Paul Craig Robert thật chính xác  trong những lãnh vực phí tổn ngoại hủy về mặt môi trường sinh sống hạnh phúc- không gian, không khí, nước sông, nước biển, nước uống thức ăn, ô nhiễm, môi  sinh hủy hoại do máy móc kỹ nghệ sản xuất v.v – . Nhưng Ông bỏ quên hẳn một phí tổn to lớn hơn gấp bội, đó là sự mất mát sinh mạng và nỗi đau khổ tinh thần cũng như vật chất của con người. Những tổn thất trong tiến trình sản xuất và đạt lợi nhuận không chỉ có một số người đông đảo gánh chịu mà ngay cả toàn thể nhân loại phải trả giá, nhưng không được tính đến. Mà có tính đến cũng không thể đo lường qui ra giá trị tiền hay vật chất được, vì nó quá lớn và sâu đậm vào nền nhân bản và giá trị nhân phẩm. Không riêng gì ông Paul Craig Roberts mà ngay cả một “thánh nữ” của chủ nghĩa tư bản là bà Ayn Rand cũng mặc nhiên không hề muốn biết đến chỉ nhìn những mặt tích cực của chủ nghĩa tư bản.

capitalism

Hàng thế kỷ phát triển tư bản về phát minh kỹ thuật mọi mặt, đặc biệt là kỹ nghệ liên quan đến chiến tranh, (Military Security Industry Complex) hàng trăm triệu sinh mạng đã phải bị hy sinh. Ai trả giá cho mất mát tổn phí này? Chưa kể những mất mát đau khổ của những thân nhân còn sống sót, cũng không định giá được. Ai trả giá?. Vị tướng thủy quân lục chiến Mỹ, Smedley Butler người hùng dày kinh nghiệm chiến tranh của Mỹ thời thế chiến I, cũng đã vạch ra và đúc kết rõ rệt về mặt dùng chiến tranh tạo lợi nhuận và tác hại của hành xử chủ nghĩa tư bản này, qua tác phẩm kinh điển sống động War Is A Racket. Chưa kể đến qui kết cao hơn của nhà báo Randolph Bourne (1918) qua tác phẩm War is the Health of the State– Chiến tranh không chỉ là trò làm tiền gian manh, mà chính là nguồn sức mạnh và lý do tồn tại của Nhà nước. Định chế chính phủ và hiện thể Nhà nước cần chiến tranh để có lý cớ tồn tại “chính đáng”!

Về mặt khác, một khía cạnh kinh khủng và to lớn của ngoại hủy đi từ tiến trình sản xuất và  lý tưởng tăng lợi nhuận tối đa của hành xử tư bản là kỹ nghệ y khoa thuốc men và thực phẩm trên danh nghĩa phát triển tiến bộ khoa học. Hàng triệu sinh mạng và đời sống trẻ em trong hàng chục năm qua mặc nhiên đã trở thành vật thí nghiệm cho các đại công ty dược phẩm và thực phẩm như Monsanto, Koch v.v  trong chiến lược lợi nhuận của họ. Căn bệnh tiểu đường và tự kỷ và hoại não nơi trẻ em gia tăng cường đột. Vấn nạn này đã được điều tra và đúc kết qua tập tài liệu của các chuyên gia dày dạn kinh nghiệm trong lãnh vực này (Vaccines Revealed) – (để giới hạn trong việc phân tích thuần kinh tế, khía cạnh quan trọng hơn về mặt mục tiêu chính trị ẩn kín, mục tiêu chính của chiến lược dược phẩm và thực phẩm với sự bảo vệ của chính sách nhà nước sẽ không được đề cập đến ở đây- Nếu ai muốn tìm hiểu về lãnh vực này xin tham khảo Seeds of Destruction– một trong những tác phẩm nghiên cứu kỹ lưỡng và đủ chứng từ của ông F. William Engdahl)

Nếu chúng ta còn tin theo định nghĩa rằng mục tiêu của kinh tế là phục vụ xã hội nhân loại, an sinh hạnh phúc của con người, thì một nhà kinh tế làm thế nào để qui tính chất định giá sinh mạng con người chết với những cái chết tàn bạo trong một cuộc chiến và những đau khổ mất mát của những người sống sót sau cuộc chiến đó? Chúng ta cũng cần nhớ đến ngụ ngôn kinh tế của nhà kinh tế Pháp Frédéric Bastiat, tác phẩm gây nhiều tranh luận “giảo luận của kính vỡ” (That Which is Seen, and That Which is Not Seen; by Frederic Bastiat)– dụ ngôn này đã được dùng như một “lập luận vững chắc” cho hành xử chủ chiến của rất nhiều kẻ đầu phân hiếu chiến- chẳng hạn như Paul Krugman

Thật là lập luận nghịch lý bất nhân phi thực tế.

Làm sao một nhà kinh tế có thể qui kết trị giá tổn phí khổ đau suốt cả đời của một em bé bị tự kỷ hoại não do hậu kết quả của toan tính trong chiến lược sản xuất và đạt lợi nhuận của các đại công ty thực phẩm và dược phẩm? Làm sao kết toán được những phí tổn mà gia dình của nạn nhân phải chịu đựng trong việc chăm sóc nạn nhân này từ thơ ấu cho đến khi chết? Tôi dám chắc các cơ quan kinh tế và thuế khóa của chính phủ cũng như tư nhân đều đã kết toán được chuẩn xác tổng số lợi nhuận của các đại công ty này và các công ty kỹ nghệ liên đới như bảo hiểm, y tế v.v  Đám công ty này càng ngày càng phát triển lớn mạnh và lợi nhuận gia tăng đồng chiều với sự gia tăng số người, trẻ em bệnh tật và khổ đau của toàn nhân loại.

Có chứ, ít nhất Tôi có được nghe một phần định giá từ chính cửa miệng của một trong nhóm kẻ hành động tư bản chiến tranh vũ khí với sinh mạng năm trăm ngàn em bé (500,000): “Cái giá rất xứng đáng!”

Tất cả chúng ta cỏ lẽ qua tài liệu hạch toán báo cáo hàng năm từ thị trường chứng khoán, đều đã biết nhóm công ty chiến tranh này như Halliburton, Lockheed (xin xem phụ bản phần dưới)

Chúng ta cũng đã biết  tổng số lợi nhuận mà Tập Đoàn Kỹ Nghệ Quân Sự đã đạt được. Nhưng chúng ta chẳng thể biết và chẳng hề muốn biết trị giá sinh mạng của năm trăm ngàn (500,000) em bé Iraq là bao nhiêu? Chúng ta có nghĩ đến trị giá đau khổ mất mát của những bà mẹ của mấy trăm ngàn em bé này không? Thật sự Tôi thường nghĩ đến nhưng không thể, và không có cách nào định giá được. Nhưng Tôi biết tính nhân bản trong tôi bị xúc phạm nặng nề mỗi khi nghĩ đến những cái chết day dứt đau đớn của hàng triệu em bé, đặc biệt nỗi đau khổ mất mát của các bà mẹ.

Và như vậy câu hỏi cuối cùng còn lại cần phải được tất cả chúng ta trả lời là: Cái gì đã cho phép sự cướp bóc tàn hại của hành động tư bản này có thể xảy ra miên tục không ngừng dù tác hại đến cả nhân loại? Ai, thế lực nào, hệ thống nào đã bảo vệ hữu hiệu guồng máy cưóp bóc phi nhân như vậy từ bao lâu nay? Liệu guồng máy cướp bóc tư bản này có còn tác hại cướp bóc nếu như không còn được sự bảo vệ chặt chẽ từ thế lực quyền lực như vậy?

Và cuối cùng đi từ chất vấn chân thật bản thân, nếu có ai trong chúng ta chấp nhận lập luận ủng hộ “kính vỡ” chiến tranh để “nhân loại hưởng thành quả phát triển, thì liệu chính bản thân chúng ta, gia đình chúng ta có vui vẻ “hy sinh thàm tử”, chĩu đựng khổ đau mất mát vô bờ bến như thế cho “nhân loại hạnh phúc” hay không? Hay chúng ta chỉ muốn người khác phải hy sinh, cần hy sinh cho chúng ta mà thôi?

Chúng ta suy nghĩ và tự trả lời, vì đây chính là quyền lợi và nền nhân bản, nhân tính và nền tự do của chính chúng ta.

PQCNKPTC

The Looting Machine Called Capitalism

I have come to the conclusion that capitalism is successful primarily because it can impose the majority of the costs associated with its economic activities on outside parties and on the environment. In other words, capitalists make profits because their costs are externalized and born by others. In the US, society and the environment have to pick up the tab produced by capitalist activity.

In the past when critics raised the question about external costs, that is, costs that are external to the company although produced by the company’s activities, economists answered that it was not really a problem, because those harmed by the activity could be compensated for the damages that they suffered. This statement was intended to reinforce the claim that capitalism served the general welfare. However, the extremely primitive nature of American property rights meant that rarely would those suffering harm be compensated. The apologists for capitalism saved the system in the abstract, but not in reality.

My recent article, “The Destruction of Inlet Beach,” made it clear to me that very little, if any, of the real estate development underway would be profitable if the external costs imposed on existing property holders had to be compensated.

Consider just a few examples. When a taller house is constructed in front of one of less height, the Gulf view of the latter is preempted. The damage to the property value of the house whose view has been blocked is immense. Would the developer build such a tall structure if the disadvantaged existing property had to be compensated for the decline in its value?

When a house is built that can sleep 20 or 30 people next to a family’s vacation home or residence, the noise and congestion destroys the family’s ability to enjoy their own property. If they had to be compensated for their loss, would the hotel, disquised as a “single family dwelling” have been built?

Walton County, Florida, is so unconcerned about these vital issues that it has permitted construction of structures that can accommodate 30 people, but provide only three parking spaces. Where do the rental guests park? How many residents will find themselves blocked in their own driveways or with cars parked on their lawns?

As real estate developers build up congestion, travel times are extended. What formerly was a 5 minute drive from Inlet Beach to Seaside along 30-A can now take 45 minutes during summer and holidays, possibly longer. Residents and visitors pay the price of the developers’ profits in lost time. The road is a two-lane road that cannot be widened. Yet Walton County’s planning department took no account of the gridlock that would emerge.

As the state and federal highways serving the area were two lanes, over-development made hurricane evacuation impossible. Florida and US taxpayers had to pay for turning two lane highways into four lane highways in order to provide some semblance of hurricane evacuation. After a decade, the widening of highway 79, which runs North-South is still not completed to its connection to Interstate 10. Luckily, there have been no hurricanes.

If developers had to pay these costs instead of passing them on to taxpayers, would their projects still be profitable?

Now consider the external costs of offshoring the production of goods and services that US corporations, such as Apple and Nike, market to Americans. When production facilities in the US are closed and the jobs are moved to China, for example, the American workers lose their jobs, medical coverage, careers, pension provision, and often their self-respect when they are unable to find comparable employment or any employment. Some fall behind in their mortgage and car payments and lose their homes and cars. The cities, states, and federal governments lose the tax base as personal income and sales taxes decline and as depressed housing and commercial real estate prices in the abandoned communities depress property taxes. Social security and Medicare funding is harmed as payroll tax deposits fall. State and local infrastructure declines. Possibly crime rises. Safety net needs rise, but expenditures are cut as tax revenues decline. Municipal and state workers find their pensions at risk. Education suffers. All of these costs greatly exceed Apple’s and Nike’s profits from substituting cheaper foreign labor for American labor. Contradicting the neoliberal claims, Apple’s and Nike’s prices do not drop despite the collapse in labor costs that the corporations experience.

A country that was intelligently governed would not permit this. As the US is so poorly governed, the executives and shareholders of global corporations are greatly enriched because they can impose the costs associated with their profits on external third parties.

The unambigious fact is that US capitalism is a mechanism for looting the many for the benefit of the few. Neoliberal economics was constructed in order to support this looting. In other words, neoliberal economists are whores just like the Western print and TV media.

Yet, Americans are so insouciant that you will hear those who are being looted praise the merits of “free market capitalism.”

So far we have barely scratched the surface of the external costs that capitalism imposes. Now consider the pollution of the air, soil, waterways, and oceans that result from profit-making activities. Consider the radioactive wastes pouring out of Fukushima since March 2011 into the Pacific Ocean. Consider the dead zones in the Gulf of Mexico from agricultural chemical fertilizer run-off. Consider the destruction of the Apalachicola, Florida, oyster beds from the restricted river water that feeds the bay due to overdevelopment upstream. Examples such as these are endless. The corporations responsible for this destruction bear none of the costs.

If it turns out that global warming and ocean acidification are consequences of capitalism’s carbon-based energy system, the entire world could end up dead from the external costs of capitalism.

Free market advocates love to ridicule economic planning, and Alan Greenspan and Larry Summers actually said that “markets are self-regulating.” There is no sign anywhere of this self-regulation. Instead, there are external costs piled upon external costs. The absence of planning is why over-development has made 30-A dysfunctional, and it is why over-development has made metropolitan areas, such as Atlanta, Georgia, dysfunctional. Planning does not mean the replacement of markets. It means the provision of rules that produce rational results instead of shifting costs of development onto third parties.

If capitalism had to cover the cost of its activities, how many of the activities would pay?

As capitalists do not have to cover their external costs, what limits the costs?

Once the external costs exceed the biosphere’s ability to process the waste products associated with external costs, life ends.

We cannot survive an unregulated capitalism with a system of primitive property rights. Ecological economists such as Herman Daly understand this, but neoliberal economists are apologists for capitalist looting. In days gone by when mankind’s footprint on the planet was light, what Daly calls an “empty world,” productive activities did not produce more wastes than the planet could cleanse. But the heavy foot of our time, what Daly calls a “full world,” requires extensive regulation. The Trump administration’s program of rolling back environmental protection, for example, will multiply external costs. To claim that this will increase economic growth is idiotic. As Daly (and Michael Hudson) emphasize, the measure known as Gross Domestic Product (GDP) is so flawed that we do not know whether the increased output costs more to produce than it is worth. GDP is really a measure of what has been looted without reference to the cost of the looting. Environmental deregulation means that capitalists can treat the environment as a garbage dump. The planet can become so toxic that it cannot recover.

In the United States and generally across the Western world, property rights exist only in a narrow, truncated form. A developer can steal your view forever and your solitude for the period his construction requires. If the Japanese can have property rights in views, in quiet which requires noise abatement, and in sun fall on their property, why can’t Americans? After all, we are alleged to be the “exceptional people.”

But in actual fact, Americans are the least exceptional people in human history. Americans have no rights at all. We hapless insignificant beings have to accept whatever capitalists and their puppet government impose on us. And we are so stupid we call it “Freedom and Democracy America.”

Paul Craig Roberts is a former Assistant Secretary of the US Treasury and Associate Editor of the Wall Street Journal. Roberts’ How the Economy Was Lost is now available from CounterPunch in electronic format. His latest book is The Neoconservative Threat to World Order.

TƯ LIỆU THAM KHẢO ĐỌC THÊM

1- 20 companies profiting the most from war
2-War profiteering – Wikipedia
3-Companies Making the Most Off of War
4-10 companies profiting the most from war – USA Today

5--Profiting from conflict | War On Want

6-Why America Needs War | Global Research

7-War! What Is It Good For? Profit and Power

8-Companies Profiting The Most From War | The Huffington Post

9-Blood Money: These Companies and People Make Billions of Dollars

10-Halliburton Deals Recall Vietnam-Era Controversy : NPR

11-Profiting Off Nixon’s Vietnam ‘Treason’ – Consortiumnews

12-War Profiteering from Vietnam to Iraq – Counterpunch

13- 30 Most Powerful Private Security Companies in the World

======

Seeds of Destruction: The Hidden Agenda of Genetic Manipulation Paperback – November 20, 2007

10 companies profiting the most from war

100 LINKEDINCOMMENTMORE

The business of war is profitable. In 2011, the 100 largest contractors sold $410 billion in arms and military services. Just 10 of those companies sold over $208 billion. Based on a list of the top 100 arms-producing and military services companies in 2011 compiled by the Stockholm International Peace Research Institute (SIPRI), 24/7 Wall St. reviewed the 10 companies with the most military sales worldwide.

These companies have benefited tremendously from the growth in military spending in the U.S., which by far has the largest military budget in the world. In 2000, the U.S. defense budget was approximately $312 billion. By 2011, the figure had grown to $712 billion. Arm sales grew alongside general defense spending growth. SIPRI noted that between 2002 and 2011, arms sales among the top 100 companies grew by 51%.

However, the trend has recently reversed. In 2011, the top 100 arms dealers sold 5% less compared to 2010. Susan Jackson, a SIPRI defense expert, said in an email to 24/7 Wall St. that austerity measures in Western Europe and the U.S. have delayed or slowed the procurement of different weapons systems. Austerity concerns have exacerbated matters. Federal budget cuts that took effect in March mean military spending could contract by more than $500 billion over the coming decade unless policymakers negotiate a pullback on the mandated cuts.

In addition, the U.S.’ involvement in conflicts abroad continue to wind down. The last American convoy in Iraq left the country in December 2011. Troop withdrawals from Afghanistan also began in 2011. Finally, SIPRI pointed out sanctions on arms transfers to Libya have contributed to declining arms sales.

Many defense contractors are looking overseas to make up for slowing sales in the U.S. and Europe. Arms producers are especially keen on Latin America, the Middle East and parts of Asia, Jackson said. For instance, BAE is securing contracts with Saudi Arabia. Meanwhile, the chief financial officer of Northrop Grumman has recently indicated his company may sell its Global Hawk airplane to South Korea or Japan.

Based on the SIPRI report, 24/7 Wall St. reviewed the 10 biggest weapons companies. Arms were defined as sales to military customers, either for procurement or for export, but do not include sales of general purpose items, such as oil or computer equipment. We looked at sales figures for two years through 2011, among other metrics. Here are the 10 companies that profit the most from war:

10. United Technologies (UTX) — aircraft, electronics, engines
Arm sales: $11.6 billion, total sales: $58.2 billion
Gross profit: $5.3 billion, total workforce: 199,900
United Technologies makes a wide range of arms — notably military helicopters, including the Black Hawk helicopter for the U.S. Army and the Seahawk helicopter for the U.S. Navy. The company was the biggest employer in the top 10 though arms sales accounted for just 20% of revenue. UTX also produces elevators, escalators, air-conditioners and refrigerators. International sales comprised 60% of the company’s revenue in 2012.

9. L-3 Communications (LLL) — electronics
Arm sales: $12.5 billion, total sales: $15.2 billion
Gross profit: $956 million, total workforce: 61,000
Some 83% of L-3 Communications sales in 2011 came from arms sales, but this was down from what it sold the prior year. The company has four business segments: electronic systems; aircraft modernization and maintenance; national security solutions; and command, control, communications, intelligence, surveillance and reconnaissance. Among many products manufactured, the company has become a major provider of unmanned aircraft systems.

8. Finmeccanica — aircraft, artillery, engines, electronics, vehicles and missiles
Arms sales, $14.6 billion, total sales: $24.1 billion
Gross profit: $ -3.2 billion, total workforce: 70,470
Italian company Finmeccanica makes a wide range of arms, including helicopters and security electronics. Nearly 60% of the company’s sales in 2011 were in arms. Finmeccanica lost $3.2 billion in 2011. The Italian company is currently fending off allegation that it paid bribes to win an approximately $750 million contract to provide 12 military helicopters to the Indian government in 2010. The then-head of the company, Giuseppe Orsi, was arrested in February but has denied wrongdoing. Other executives, including the head of the company’s helicopter unit, have been replaced, and the company has delayed the release of recent financial results.

7. EADS — aircraft, electronics, missiles and space
Arm sales: $16.4 billion, total sales: $68.3 billion
Gross profit: $1.4 billion, total workforce: 133,120
The European Aeronautic Defense and Space Company (EADS), based in the Netherlands, had sales in 2011 roughly in line with the prior year. Arms sales comprised just 24% of the company’s revenue. EADS and BAE Systems unsuccessfully attempted to merge for $45 billion in 2012, which would have created the world’s largest aerospace company. The deal collapsed in October after German Chancellor Angela Merkel expressed concerns about the merger.

6. Northrop Grumman (NOC) — aircraft, electronics, missiles, ships, space
Arm sales: $21.4 billion, total sales: $26.4 billion
Gross profit: $2.1 billion, total workforce: 72,500
Northrop Grumman’s 2011 arms sales comprised about 81% of total sales even after a sharp decline in arms sales year over year. The company attributed the decline to reduced government spending on defense projects. Nevertheless, the company was more profitable than in the prior year.

5. Raytheon (RTN) — electronics, missiles
Arm sales: $22.5 billion, total sales: $24.9 billion
Gross profit: $1.9 billion, total workforce: 71,000
Raytheon, based in Waltham, Mass., is one of the largest defense contractors in the U.S. The company makes the Tomahawk Cruise Missile, among others. Arms sales comprised about 90% of the company’s sales in 2011 though they as a total they were lower than in the prior year. The slide hasn’t let up. Total sales in 2012 fell 1.5%, and Raytheon is expecting sales to fall 3% in 2013, a projection which doesn’t take into account the effects of mandated budget cuts. The company can rely on overseas customers to somewhat offset weak sales at home. As of January, approximately 40% of the company’s backlog was booked overseas. The company expects approximately a 5% increase in international sales in 2013.

4. General Dynamics (GD) — artillery, electronics, vehicles, small arms, ships
Arm sales: $23.8 billion, total sales: $32.7 billion
Gross profit: $2.5 billion, total workforce: 95,100
With 18,000 transactions in 2011, General Dynamics was the third-largest contractor to the U.S. government. Of those contracts, approximately $12.9 billion worth went to the Navy, while an additional $4.6 billion went to the Army. The company’s arms sales in 2011 comprised 73% of total sales. Arms sales in 2011 were slightly below 2010 levels. The company makes a host of products, including electric boats, tracked and wheeled military vehicles, and battle tanks. The company announced layoffs in early March, blaming mandated federal budget cuts.

3. BAE Systems — aircraft, artillery, electronics, vehicles, missiles, ships
Arm sales: $29.2 billion, total sales: $30.7 billion
Gross profit: $2.3 billion, total workforce: 93,500
BAE Systems was the largest non-U.S. company based on arms sales. Arms sales represented 95% of the company’s total sales in 2011 even though they were lower as a total of overall sales compared to the prior year. The products BAE sells include the L-ROD Bar Armor System that shields defense vehicles and the Hawk Advanced Jet Trainer that provides sophisticated simulation training for military pilots. In 2013, the company said its growth would likely come from outside the U.S. and Great Britain — its home market. BAE noted that its outlook for those two countries was “constrained,” likely due to the diminished presence in international conflicts and government budget cuts.

2. Boeing (BA) — aircraft, electronics, missiles, space
Arm sales: $31.8 billion, total sales: $68.7 billion
Gross profit: $4 billion, total workforce: 171,700
Boeing was the second-largest U.S. government contractor in 2011, with about $21.5 billion worth of goods contracted. The Chicago-based company makes a wide range of arms, including strategic missile systems, laser and electro-optical systems and global positioning systems. Despite all these technologies, just 46% of the company’s total sales of $68.7 billion in 2011 came from arms. Boeing is the largest commercial airplane manufacturer in the world, making planes such as the 747, 757 and recently, the 787 Dreamliner. The company is also known for its space technology — Boeing had $1 billion worth of contracts with NASA in 2011.

1. Lockheed Martin (LMT) — aircraft, electronics, missiles, space
Arm sales:$36.3 billion, total sales: $46.5 billion
Gross profit: $2.7 billion, total workforce, 123,000
Lockheed Martin notched $36.3 billion in sales in 2011, slightly higher than the $35.7 billion the company sold in 2010. The arms sales comprised 78% of the company’s total 2011 sales. Lockheed makes a wide range of products, including aircraft, missiles, unmanned systems and radar systems. The company and its employees have been concerned about the effects of the “fiscal cliff” and sequestration, the latter of which includes significant cuts to the U.S. Department of Defense. In the fall of 2012, the company planned on issuing layoff notices to all employees before backing down at the White House’s request.

24/7 Wall St.com is a financial news and analysis web site.

Advertisements