Phi Quyền Chính - Anarchism

Nhân Chủ-Chủ Quyền Cá Nhân Con Người-Thượng Đế, Nhà Nước là Ảo Thể- Chúng Ta là Thực Thể- Không có Thượng Đế, Không có Nhà Nước, Chỉ có Chúng Ta, Tôi và Quí Vị phải Quyết Định Phương Cách Tự Trách Nhiệm Trao Đổi để Sống Chung Tự Do, Bình Đẳng với Nhau Mà Thôi!

Nhận Định

Nền Dân Chủ Gián Tiếp Chỉ Là Một Xác Chết Đang Đi: Màn Chọn Lựa Chum, Một Chiến Dịch Gần Như Hoàn Hảo của Nhóm Tập Quyền Đại Bản: The Almost Perfect Cabalist Operation Of The Century: The Donald SElection

Nền Dân Chủ Gián Tiếp Chỉ Là Một Xác Chết Đang Đi: Màn Chọn Lựa Chum, Một Chiến Dịch Gần Như Hoàn Hảo của Nhóm Tập Quyền Đại Bản

hilarytrumpNền “dân chủ Mỹ” hẳn nhiên và rõ ràng là một xác chết đang đi. Tất cả các nền dân chủ đại diện phương Tây đang bị Do Thái kềm chế cũng như thế thôi, chứ chẳng riêng gì Mỹ. Mà tất cả các cái gọi là “nền dân chủ đại diện- gián tiếp” đều như vậy!

Cứ nhìn tên tổng thống chủ nghĩa xã hội Pháp Francois Hollande, mụ dân chủ ky tô Merkel của Đức, hay đúng ra là tất cả các tên “dân chủ” trong Liên Âu, để hỏi xem những chính sách của chúng có thể hiện ước vọng quần chúng và phục vụ quyền lợi của quần chúng hay không?

Một cách tổng quát, “Nhân Dân Chúng Tôi” yêu hòa bình, thích buôn bán trao đổi với mọi người, muốn có thu nhập ổn định, và có quyền tự do, sự hài hòa cởi mở trong xã hội.

Thế nhưng chính sách của các nhà nước chính phủ lại đem đến cuộc chiến này đến cuộc chiến khác, luật lệ giới hạn ngăn cấm sinh hoạt quần chúng; đủ loại thuế khóa, và lợi tức thật sự cứ thấp dần, với nỗi sợ hãi.

Quần chúng bị phân hóa. Sự ngờ vực, lòng ghen kỵ, và thù ghét đã bao phủ không chỉ giữa các quốc gia mà ngay tại bản xứ một nước trong các cộng đồng dân chúng.

Nơi nước Mỹ, sự thật là Chum chẳng hề bị thu phục hay đầu hàng gì cả, hắn tham gia màn kịch giảo trá này ngay từ đầu. Thật sự Xì Chum là một kế hoạch như một số các bình luận điều tra và như nhà nghiên cứu chính trị địa lý William Engdahl (The Dangerous Deception Called The Trump Presidency) and The Incredible Trump Deception – cũng như trang PQC đã nêu ra. Dù vậy chúng tôi có vài khác biệt trong những chi tiết then chốt.

Xì Chum được chọn và hắn vui vẻ chấp hành. Một thằng hề ái kỷ, một tên băng hoại tâm thần to mồm, nó không chỉ muốn tên nó được khắc trên một tháp cao mà còn phải ghi trong sử sách là một tổng thống Mỹ nữa cơ! (Tôi có nghe “đồn” rằng đã có một trái núi đâu đó cao hơn ngọn-Mount Rushmore-nơi khắc tượng mấy tên tổng thống đầu tiên của Mỹ, trong một bang cực hữu đã dành sẵn riêng cho bản mặt của Chum rồi :=). Tôi mong chuyện này có thật. Những kẻ trọng quyền chính rất xứng đáng với mọi thứ như thế)

Khi bọn chúng đã dám thật sự hành quyết – không thèm ám sát- một vị tổng thống đương nhiệm được quần chúng mến chuộng ngay giữa ban ngày, trước con mắt chứng kiến của toàn thể dân chúng, thật sự trước mặt cả toàn thế giới chứng kiến- mà không một tí trục trặc và không chịu một kết quả trừng phạt nào- và rồi bọn chúng đã  làm tiếp vài năm sau đó, hành quyết em của Kennedy, người đang trở thành Tổng thống cũng ngay trước mặt mọi người và trước màn ảnh truyền hình toàn quốc, cũng chẳng có khó khăn gì và chẳng có hậu quả gì hết cả! thì Chúng coi như có thể thi hành mọi tội phạm. Chúng chẳng coi quần chúng, hiến pháp ra cục cứt gì cả! Làm ơn bỏ qua vụ 911 năm 2001 đi. Tất cả là “thuyết âm mưu” mà, đúng không? Chúng đã nắm trọn hệ thống xã hội kinh tế chính trị, truyền thông, và ngay cả “con người Mỹ” trong tay chúng rồi! George Carlin đã quá đúng cho đến khi chết!

Một thằng lừa đảo, một tỉ phú gian lận với quan hệ làm ăn tội phạm, một kẻ thường xuyên lui tới bắt tay ăn nhậu với giới quyền lực… bỗng nhiên trở thành người hùng đấu tranh cho quyền công nhân chống lại tập đoàn quyền lực tài phiệt ? Một thằng hề ái kỷ, một tên băng hoại tâm thần to mồm “hy sinh” tiền của vợ đẹp con khôn để dấn thân phục vụ quốc gia trong cơn rối loạn do bọn tài phiệt tạo ra? Giời ạ, ông Paul Craig Roberts, Tôi chịu thua chẳng còn gì để nói!

Dù vậy, xin đừng xúc phạm gia đình Kennedy và những người còn liêm sỉ và đầu óc bằng cách so sánh nhà xì Chum với nhà Kennedy. Xì Chum còn cách JFK xa lắm về mọi mặt, nói chí ít là như thế; và Melina đối với Jacqueline Kennedy cũng xa vời vợi như thế; và ngay cả đám con cái của xì Chum làm gì so được với con cái của Kennedy. Đây chỉ là trình bày sự kiện cụ thể chứ không có hàm ý hạ nhục.

Điểm quan trọng mà ông PCR và những người như ông (như The Saker, đám Zerohedge ..v.v) đã bỏ quên thật lớn là bọn tập đoàn quyền chính ẩn tàng cứ liên tục “tấn công” xì Chum chẳng qua là để nuôi dưỡng và củng cố cái ảo tưởng nơi đám quần chúng tín đồ nhà nước rằng “bầu cử và lá phiếu của chúng ta” có giá trị thật sự và rằng Xì Chum đúng là “KẺ TỬ THÙ!” của tập đoàn quyền lực, nhà nước ẩn tàng!  Đây là trò đánh lạc hướng và triệt hạ thông tin cần phải được thường xuyên thực hiện trong mục tiêu phá hủy cơ hội và khả năng của quần chúng thoát khỏi trận đồ tuyên truyền và nhận ra được rõ ràng trò giảo trá chủa chúng.

Tuy nhiên, Tôi thật cho rằng những kẻ thổi đu đủ cho Xì Chum giờ đây sau 100 ngày đã nhận ra và đã biết như vậy, Họ thật sự là những người thông minh, có vài kẻ còn dày kinh nghiệm nữa đấy. Thế nhưng vì yếu đuối không dám thú nhận mình sai lầm, và hiện nay chỉ còn thái độ chống chế chối bỏ với lý cớ chính đáng thường dẫn là “vì con mụ ác nghiệt sát nhân Killary, mụ Chó đẻ.”

CXRWlguU0AA19HM-100x68Dĩ nhiên mụ ta đúng là như vậy. Và đây chính là trọng điểm! Cả hai chúng nó là HAI MẶT của MỘT ĐỒNG TIỀN!  Quí vị đã bị lừa. Trò giảo trá này là đã chẳng có hai đồng tiền để chọn  gì cả như bọn Chúng muốn quí vị nghĩ và tin như thế, và quí vị đã nghĩ và  tin như vậy. Nhiều người vẫn nghĩ là có hai đồng tiền để chọn. Chỉ có một đồng tiền thôi. Đã rõ chưa nào?

PQCNKPTC

=

Ghi Chú Thuật Ngữ Chính Trị :

  • Nhà Nước Ẩn Tàng The DEEP STATE: Là những nhân sự nằm trong hệ thống chính phủ, và ban bộ nằm trong hệ thống chính phủ…Nhưng hoạt động và nhận bổng lộc từ nhóm Đại Bản Tập Quyền- Vì Bản chất tương tranh và giành giựt quyền hành trong hệ thống quyền chính cho nên trong bất kỳ hệ thống quyền chính nào cũng có một loại nhà nước ẩn tàng, nắm phía sau bộ mặt quyền lực. Thường được gọi là nhóm thế lực – king makers- Ngày xưa là nhóm giáo sĩ của giáo hội và các tay sứ quân hay lãnh chúa đàng sau ngai Vua và Hoàng gia.
  • Tập Đoàn Quyền Lực (The CABAL- jEWISH CONTROLLED cABAL) là một nhóm người quyền lực của hiện trạng chính trị thế giới cận đại. Bọn này bao gồm các đại bản tập đoàn và một số nhân sự quyền lực- không cùng quốc gia, sắc dân, nhưng cùng một ý thức hệ cho rằng NHÂN LOẠI nói chung chỉ là sinh vậy bán nhân- phải cần được cai trị về xếp đặt bởi những còn người ĐẶC BIỆT VƯỢT TRỘI vì “có tài thông minh thủ đoạn” ĐƯỢC LỊCH SỬ HOẶC THƯỢNG ĐẾ  (tùy quan điểm thần học hoặc duy vật ) CHỌN- Thí dụ “duy tâm” là do Chúa Chọn như Dân Chúa Kyto giáo, hay dân Chúa Do Thái hoặc dân thánh của Alah v.v  Và Duy Vật như tin rằng giai cấp Công Nông ĐƯỢC CHỌN VAI TRÒ LÃNH ĐẠO LỊCH SỬ.. hoặc theo Plato CHỈ CÓ NGƯỜI ĐẶC BIỆT TRIẾT GIA THÔNG THÁI SẼ ĐƯƠNG NHIÊN LÀM VUA, LÀM LÃNH ĐẠO- Nhóm này khởi sự từ Âu Châu thời phong kiến sau thế kỷ 20 tiến hóa thành một nhóm mở rộng hơn với các đại tài phiệt đa phần gốc Do Thái, từ Âu Châu chuyển đặt đại bản doanh tại Mỹ- Chứ không nhất thiết là NƯỚC MỸ hay NGƯỜI MỸ. Tập đoàn này dùng bất cứ quyền lực quốc gia nào thuận tiện cho mục tiêu của chúng.. Không kể là Do Thái, Mỹ, Arab Saudi, hay Liên Âu.
  • Bọn Do Thái (The Jews- Jewishness)  không phải là những người thuộc sắc dân Trung Đông hoặc hặu duệ của những ngưòi theo Do Thái Giáo, đám được gọi là Do Thái là những kẻ tin vào một phẩm tính đặc biệt siêu việt tưởng tượng của chúng (Talmud) nhân danh đặc chủng như chủ nghĩa quốc gia Đức và người Ấn Độ hôm nay vẫn tin có một giống nòi siêu tuyệt  “Nhật Nhĩ Mãn” Aryan race và họ chính là giống Nhật Nhĩ Mãn siêu đẳng này.

===

Cuộc ám sát JFK đánh dấu sự cáo chung của nền cộng hoà Mỹ

LTS: Chủ trương của Trang là TÔN TRỌNG CHỦ QUYỀN CÁ NHÂN- KHÔNG TỰ TIỆN THAY ĐỔI BẤT CÚ CHI TIẾT TỪ NGỮ trong BÀI VIẾT của BẤT CỨ AI nếu không có YÊU CẦU của CHÍNH TÁC GIẢ.

======================

Phỏng vấn Martin Broeckers, tác giả “JFK: Cuộc đảo chính tại Mỹ”
Lars Schall thực hiện
Global Research (Khảo cứu toàn cầu), 20 tháng Tám 2013

=

Nhân dịp xuất bản quyển sách mới nhất, tác giả người Đức Mathias Broeckers nói chuyện về cuộc ám sát John F. Kennedy tại Dallas, Texas ngày 22.11.1963, tác giả thấy đó là cuộc đảo chính thành tất không bao giờ phải chỉnh lí.

Mathias Broeckers, sinh năm 1954, là một kí giả điều tra người Đức và tác giả của trên mười quyển sách, phần đông sách này liên quan đến chủ đề về ma túy, trào lưu khủng bố và nền chính trị thâm cung bí sử. Ông làm việc cho nhật báo Đức TAZ và tạp chí liên mạng Telepolis. Cuốn mới nhất của Ông, “JFK: Staatsstreich in Amerika” “(“JFK: Cuộc đảo chính tại Mỹ”), được xuất bản tháng Tám này ở Westend Verlag, Frankfurt, Đức.

Lars Schall (LS): Ông Broeckers, là một người viết & tác giả quyển sách viết về cuộc ám sát John F. Kennedy không đi theo phán định của dòng sử chính thức – đối diện vấn đề bị lên án trên căn bản tức khắc như một “lí thuyết gia âm mưu” nhập dự phần vào các “lí thuyết âm mưu”. Xin Ông ngay lúc bắt đầu cuộc phỏng vấn này giải thích cho độc giả của chúng ta các xét đoán đó – hoặc hữu ý hoặc vô tình – đang chính xác diễn “chiêu trò” của CIA?

Mathias Broeckers (MB): Tháng Giêng 1967, ngay sau khi Jim Garrison ở New Orleans khởi kiện việc CIA đứng đằng sau cuộc ám sát, CIA gửi một bản ghi nhớ đến tất cả trạm, gợi ý việc chụp từ ngữ “các nhà lí thuyết âm mưu” lên bất cứ ai chỉ trích những phát hiện của Bản Tường trình Warren. Đến lúc đấy báo giới và công chúng hay dùng từ ngữ “các giả thuyết chung quanh vụ ám sát” khi phải đến chỗ có những quan điểm thay thế khác nhau về “gã khùng mình ên” Lee Harvey Oswald. Song với bản ghi nhớ này lối nói đó thay đổi và rất mau “lí thuyết âm mưu” trở thành một hiện trạng như hôm nay: một từ xài để bôi lọ, nhục mạ và triệt hạ uy danh bất cứ ai dám nói ra tội ác nhà nước, quân đội và tình báo phạm mắc. Trước Edward Snowden bất kì ai tung hê quảng báo việc bị xem trộm nge lén lưu thông liên mạng và điện thoại đều chả bị gán danh đồ khùng âm mưu; nay bàng dân thiên hạ biết rõ hơn.

LS: Ông thấy nguyên động lực việc giết Kennedy là gì?

MB: Rút ngắn chuyện dài tôi đã đi sâu chi tiết trong sách: JFK đã tạo ra những bước nhất định nhằm chấm dứt chiến tranh lạnh. Ổng đã bác sự dính dự của quân đội trong vụ xâm nhập vịnh Con Heo, mà Ổng kế thừa từ vị tiền nhiệm, giải quyết cuộc khủng hoảng phi đạn ở Cuba qua liên lạc trực tiếp và bí mật với lãnh tụ Xô-viết Khrushchev, đoan chắc ngưng thử hạt nhân với Xô-viết, và ra lệnh rút ra khỏi Việt Nam. Hết thảy đều ngược lại ý muốn đám võ biền, CIA, và ngay cả với nhiều thành viên trong chính phủ Ông.

LS: Nếu người ta nhìn tội ác từ góc cạnh “động cơ, phương tiện, cơ hội”, những nhóm nào có thể là sát thủ nhất? Vài nghi phạm thông thường có thể có động cơ, song không có phương tiện và cơ hội, đúng không?

MB: Chính thế. Đây là điểm cốt lõi trong nhiều giả thuyết JFK. Nhiều người có động cơ, những người cộng sản cứng rắn ở Nga, Tàu, Cuba, những người Do Thái bởi JFK bác vũ khí hạt nhân ở Do Thái, Dự trữ Liên bang vì ý của Ông về một đồng Mỹ mới bản vị bạc, các tay anh chị vì Ông bác vụ xâm chiếm Cuba hầu lấy lại các sòng bạc và ổ nhện, những người phía Nam kì thị chủng tộc vì đoan kết của ông vào dân quyền… nhưng không ai có phương tiện và cơ hội để giết Ông và trên hết đủ phương tiện bít bịt suốt bao năm dài.

LS: Vậy phái nhóm nào có đủ các thành tố “phương tiện và cơ hội” cần thiết khả dụng?

MB: Chỉ CIA và đám quân phiệt – FBI và guồng cỗ Johnson lo bưng bít vụ việc. Một lát sau vụ nổ súng, một cảnh sát viên chạy lên gò đất, rút súng, ốp chận một gã đàn ông tại đó, xét hỏi giấy tờ. Gã này móc xuất trình thẻ Mật vụ[1] và anh cảnh sát thả mặc hắn đi. Dăm ông khác ở Dealey Plaza cũng xuất trình thẻ chứng minh Mật vụ nom giống đồ thiệt khi bị cớm hỏi – nhưng không có Mật vụ viên thật nào được rải trên gò và trong quảng trường vào ngày đó cả. Những chứng minh thư này là thẻ gỉa nhưng FBI và Ủy ban Warren không hề điều tra.  Chỉ tới những năm 80 mới hay ai có trách nhiệm việc in thẻ Mật vụ viên và duyệt qua vào lúc đó: là Phân bộ Kĩ thuật CIA, do Sydney Gottlieb tục gọi “MK Ultra”[2] đứng đầu. Chỉ sự kiện này loại trừ khả năng mấy ông dao búa, người Nga, người Cuba, người Tàu hoặc các sát thủ vô danh khác có thể tự tay mình làm nổi. Và ngay nếu các nhóm này có thể làm thẻ chứng minh giả y hệt thật – sự kiện sự giả mạo đó không bị điều tra, FBI của Hoover sẽ lập tức liệt vào đầu bảng danh sách ngi can.

LS: Một điểm cốt tử liên quan tới việc che đậy tội ác là bản báo cáo giảo nghiệm tử thi gỉa mạo – cũng trong khung cảnh liên quan tới “phương tiện và cơ hội”. Vui lòng đi sâu.                      

MB: Hội đồng Tái duyệt Hồ sơ Ám sát (Assasination Records Review Board = ARRB) khẳng quyết – mà không ai có thể ngi ngờ được, công tác giảo ngiệm và quang tuyến X, hiện trong Thư khố Quốc gia, đã bị giả mạo. Giới giang hồ, đám ngân hàng trấn lột, hoặc dân Cuba không cách chi làm được việc này. Những giả mạo này được làm ra tại quân y viện Bethseda, nơi tử thi JFK được giảo nghiệm dưới giám thị của Curtis Le May, Tham mưu trưởng Không lực và là một trong những kẻ thù không đội trời chung của JFK. Lão đang đi câu trong kì nghỉ dưỡng khi vụ bắn Dallas xảy ra và tức tốc bay về Washington – chẳng vì khẩn cấp quân vụ gì cả mà ngồi trong phòng giảo nghiệm – rít xì-gà! Những ảnh hình và quang tuyến X dỏm, trình cho mọi điều tra viên từ đó, là lí do chính tại sao giả thuyết viên đạn quỉ thuật điên rồ có thể được tin như để trong thời gian dài dằng dặc như thế. Chỉ quân đội, ở đó những hình và quang tuyến X được chế & độ, mới đẻ ra được những món giả này và đàng hoàng đặt để vào văn khố.

LS: Điểm quan trọng khác: việc sửa “phim Zapruder[3]”. Sao thế?

MB: Cũng theo ARRB có nhiều bằng chứng rằng phim đã được lộng giả thành chân ngay ngày sau cuộc ám sát. Tuy nhiên, ngay cả “bản gốc” còn giữ có vẻ minh chỉ rõ ràng có một phát bắn từ trước, gò cỏ – thành ra những tấm đồ giả này là những tấm bất toàn. Ủy ban Warren đã chỉ được trưng trình một bản đen trắng có chất lượng xấu minh tỏ những kẻ tội đồ biết chuyện. Nhà xuất bản Time/Life mua phim Zapruder – và giữ bí mật với công chúng trong đằng đẵng nhiều năm; giống UPI mua phim Nix và phim này biến mất – chứng tỏ giới truyền thông đắc tội trong vụ bưng bít đó.

LS: Trở lại với CIA, Ông có ngĩ rằng CIA tự tách khỏi những kiểm giám của chính quyền trong những năm 50 và 60, hoặc nói đúng hơn Cơ quan đó thực sự là một công cụ của các tập đoàn  tài phiệt ngay từ đầu? Nói giản dị hơn: có bao giờ sự kiểm giám dân chủ được chủ định không?

MB: Nói chung, nền dân chủ và ngành tình báo đối chỏi nhau; dân chủ phụ tùy vào sự minh bạch song dịch vụ tình báo lại ngược lại. Thành ra sự kiểm giám dân chủ của chính phủ / quốc hội luôn là một sự thoả nhượng thối ơi là thối. Vỏ bọc ngụy trang của CIA từ đầu đã là một thu tin vụ – rồi tập trung hóa thu thập tình báo từ các nơi khác – để tổng thống được thông tin đầy đủ. Phận sự chính yếu của CIA xưa nay toàn những tác vụ kín mật, và vì những bí vụ này tùy thuộc “khả năng có thể đưa ra những lời phủi tội chối lỗi có sức tín thực”[4], thường từ đầu trình tổng thống – vạn nhất có trình – cũng chỉ ở mức tối thiểu. Bởi Allen Dulles “cha đẻ” CIA là một luật sư Wall Street và ông anh trai John Foster cầm nắm trong tay chính sách đối ngoại, các điệp vụ mật là doanh vụ gia đình do anh em Dulles và các thân chủ tại đường Wall của họ tiến hành. Đây là việc JFK nỗ lực chấm dứt và chính nỗ lực đó cũng lại nỗ lực đưa Ông vào cõi chết.

LS: Ông đang viện dẫn kí giả điều tra Joseph Trento, nói việc cựu giám đốc CIA Allen Dulles: ”Dulles quyết định không trao phó tương lai Cơ quan cho Quốc hội hoặc Tổng thống.” Cái gì đã tạo Dulles đủ quyền lực dám sự liều mạng quyết định như thế?

MB: Thân chủ của Dulles là các ngân hàng gia và các doanh ngiệp lớn, những ông đã làm ăn lớn với Nazi-Đức trong thập niên 30 và cả trong thời chiến tranh. Một vài vị trong số đó, như Prescott Bush – ông nội của George W. – bị khép án “giao tiếp với kẻ thù”, và Allen Dulles, trưởng OSS tại Thụy Sĩ trong lúc chiến tranh, đứng ra dàn xếp những vụ giao dịch làm ăn thế này. Dulles đã sắp xếp sự hội nhập bí mật của trùm gián điệp Nazi Reinhard Gehlen và vài trăm sĩ quan SS của hắn vào quân đội Hoa Kì và xây dựng bộ máy CIA. Thời khoảng giữa 1945 khi OSS bị giải thể và 1947 khi CIA được thành lập Dulles riêng tây tự tiện lập – trong lúc không giữ một cương vị thẩm quyền nào – trong chỗ y làm “Hội đồng Bang giao Quốc tế.”

LS: Liệu có thích hợp nếu Dulles bị điều tra trong cái chết của Kennedy, thay vì làm kẻ chủ chốt sau Ủy ban Warren?

MB: Quả là mỉa mai, hay nói đúng hơn: quá ư cay độc, bởi đầu sai của các vua dầu lửa Texas Lyndon B. Johnson, cử Dulles làm túi khôn cho Ủy ban. Được quá nên họ đưọc thể làm tiếp – lần này không thành: xách “máu què Henry”[5] Kissinger ra chủ trí Ủy ban 9/11. Theo ý kiến tôi, Dulles là một trong các nghi phạm chính trong vụ giết Kennedy và lẽ ra phải bị truy tố ngay.

LS: Làm thế nào cả CIA lẫn FBI bằng nhiều cách đánh lạc hướng Ủy ban Warren?

MB: Kết quả Ủy ban hành sự rõ ngay từ đầu, Ủy ban không hề điều tra gì ráo, lệ thuộc dữ kiện ứng cấp từ FBI. Hoover biết những dấu (có bàn) tay CIA trong vụ việc này, biết những giả chứng về chuyến đi Mễ Tây Cơ của Oswald hầu đổ vấy cho y là cộng sản – và kết luận chỉ hai ngày sau sự cố rằng có mình LHO cô lẻ bắn mà thôi. Hoover gét anh em Kennedy, nhất là thủ trưởng Robert F Kennedy của lão, lão xuất bùa phép hùa ghim Oswald và che chắn vụ án. CIA dàn đặt bằng cớ giả cho cái mà Peter Dale Scott (“Deep Politics and the Death of JFK” = “Nền Chính Trị Thâm Bí và Cái Chết của JFK” gọi là Hồi 1 của cuộc che đậy – “cộng sản” can dự, cho phép Johnson gào thét về nguy tai của một cuộc chiến hạt nhân – ấn cộng sản vào, và củng cố hồi 2 cuộc che đậy và kết quả của cuộc ngụy điều tra[6]: mỗi mình kẻ thác loạn tâm thần Oswald chứ chả ai khác bắn Tổng thống cả.       

LS: Một ngi can thường có trong “văn đàn âm mưu JFK” là các tay đâm cha bắn chú. Trong sách Ông viết luôn vô ngĩa khi phân biệt băng đảng dao búa với CIA. Làm sao Ông đi đến kết luận này?

MB: Từ “Dự án Luciano” năm 1943 – sự trợ giúp của trùm anh chị đang thụ hình Lucky Luciano trong cuộc quân xâm vào Sicily – đám đầu trâu mặt ngựa trở thành công cụ tha hồ chọn  cho các điệp vụ CIA mật và kiếm tiền đen từ mua bán thuốc. Bất cứ chỗ nào quân Mỹ đặt chân hay CIA “thay đổi chế độ”, tiền mua bán ma túy thiết yếu được dùng hầu tài trợ các điệp vụ này, từ Đông Nam Á những năm 60 cho tới ngày nay ở A Phú Hãn. Và vì Langley[7] không thể bán đồ trực tiếp từ quầy hàng, họ mượn tay bọn đâm thuê chém mướn khâu cung tiêu lẻ – và chia phần cho lũ lãnh chúa chiến tranh / chiến đấu viên tự do / khủng bố…

LS: Trong ý đó xin Ông nói một tí về Permindex (Permanent Industrial Exposition = Triển lãm Công ngiệp Thường xuyên), được chứ phải không?

MB: Permindex là công ty tuyến đầu cho CIA, MI-6 và Mossad và cũng là cửa ngõ trung gian môi giới cho việc rửa tiền và việc buôn bán vũ khí. Họ cộng tác với ngân hàng của Meyer Lansky ở Thụy Sĩ, Tabor Rosenbaum – người tiến hành các doanh vụ khí giới với Mossad nhiều nhất, điều hành.

LS: Nói chung Jim Garrison đi đúng hướng chứ?

MB: Thưa phải, vì Clay Shaw, chủ New Orleans International Trade Mart và là một trong những giám đốc của Permindex, rõ ràng là đang cộng tác làm việc với CIA. Đó là lí do tại sao án vụ của Garrison bị Washington Establishment dẹp từ đầu.

LS: Tại sao đáng lưu ý việc CIA có hồ sơ 201 về Lee Harvey Oswald?

MB: John Newman (“Oswald and the CIA = Oswald & CIA”) có ngiên cứu đáng lưu ý về việc làm thế nào CIA ma mãnh hồ sơ về Oswald và ngụy tạo hồ sơ cá nhân 201 trình Ủy ban Warren, ra điều họ hầu như chả biết gì về hắn trước 1962. Điều này rõ là không thể chuẩn được sau đào tị của Oswald tới Liên Xô năm 1959. Nguyên cớ khả dĩ nhất cho sự ma giáo này là bởi Oswald là cấu phần chương trình đào tị giả trá do JJ Angelton, Chánh phản tình báo cầm đầu.

LS: Ông lập luận rằng nếu chỉ có mình Lee Harvey Oswald thật sự chịu trách nhiệm về cái chết Kennedy vụ án có thể đã được xử lí không còn một ngi ngờ hợp lí nào. Tại sao như thế?

MB: Trong mọi hình tội, giết người là tội ác hình sự toà án có thể giải xử được nhiều nhất. Chả cần phải che đậy 50 năm, nếu LHO thật sự là kẻ cuồng loạn thần kinh hành động đơn lẻ.

LS: Hơn nữa, Ông tranh biện rằng Oswald có thể được tha tội giết Kennedy, nếu gã còn sống. Sao vậy?

MB: Ngay cả Gerald Posener, tác giả “Case Closed = Án đóng” – những lời biện bạch về những lí chứng của Ủy ban Warren – trong cùng thời gian cũng nói hệt ý. Không có bằng cớ cứng[8] chỉ minh Oswald ở lầu 5 khi vụ bắn xảy ra; không có bằng cớ khẩu “Mannlicher” y đặt mua qua bưu điện, nhả đạn ngày đó”; không có bằng chứng cứng việc y bắn chết viên chức Tippit, vì các nhân chứng thấy có hai người nã đạn vào Tippit… vân vân. Oswald có thể rời toà án với tư cách người vô tội.

LS: Tại sao Jack Ruby cần bắn chết Oswald? Và hơn thế nữa, họ biết nhau không?

MB: Họ biết rõ nhau, và vì Oswald là tài sản của FBI và CIA, y phải im trước khi có thể nói.

LS: Không chỉ có một âm mưu giết Kennedy ở Dallas, nhưng ít nhất có một âm mưu nữa đã đưọc trù hoạch khi Kennnedy thăm Chicago, phải không?

MB: Đúng thế, có một âm mưu đã lên kế hoạch ở Chicago rõ song song với những gì diễn ra tại Dallas – với một cựu binh hải quân lục chiến đã được dự bị trong vai thằng nộm, thi hành phận sự trong một cao ốc chọc trời trên đường đoàn mô-tô được trù liệu đi vài tuần trước đó, và đấy là kẻ thụ huấn với các lưu dân Cuba y trang Oswald. Vô phúc xạ thủ bị khách sạn viên phát hiện và chuyến thăm Chicago đã bị hủy bỏ.

LS: Vì sao JFK chết ngày 22.11.1963?

MB: JFK đã tạo ra một sự thay đổi tận gốc tận rễ khi làm tổng thống, từ một chiến sĩ chiến tranh lạnh cổ điển sang một chính sách hoà giải và hoà bình. Ông đã gây ra những kẻ thù tức giận trong quân đội cùng CIA và khi loan báo chấm dứt cuộc chiến tranh lạnh trong bài diễn văn ngày 10.6.1963 cuối cùng Ông đã bị lên án tử.

LS: Ông có thể nói cho chúng tôi biết về vai trò của Mật vụ và quân đội Hoa Kì trong cuộc ám sát này?    

MB: Mật vụ viên phần nhiều người miền Nam, họ xa rời sâu sắc với chính trị dân quyền của JFK. Họ an ninh rất lơ là ở Dallas và khả hữu rằng vài người trong đám đã bị dỗ ngon dỗ ngọt làm thế. Hồi kí của Abraham Bolden, người Mỹ gốc châu Phi đầu tiên được JFK đưa vô Mật vụ, viết rằng khi gắng liên lạc với Ủy ban Warren để trình về thái độ thượng đẳng, phân chủng của đồng ngiệp, Bolden bị các người làm chứng ăn dơ giả hiệu vu cáo vi luật và bị tống giam.

Quân đội đóng một vai trò nòng cốt trong vụ giảo ngiệm tử thi giả trá & ảnh quang tuyến X tại y viện Bethseda ở thủ đô Washington và lời khai hữu thệ của các quân y sĩ. Tướng Curtis Le May, Tham mưu trưởng Không lực và là một trong những đối phản cứng rắn nhất của nền chính trị hoà bình JFK, đã có mặt trong phòng giảo ngiệm Bethseda, kéo xi-gà! Tôi ngĩ sự hiện diện của ông ta không phải ngẫu nhiên.

Quân báo cũng đóng vai trò tủy lõi tại Dallas – lần phỏng vấn đầu tiên của Marina Oswald không phải do Cảnh sát Dallas mà lại bởi các sĩ quan quân báo, họ cũng dàn dựng một bản dịch đáng ngờ về tờ khai làm chứng của Marina, giúp rập khung Oswald ngay từ lúc đầu.

LS: Tiền chi vụ này từ đâu?

MB: Các tỉ phú dầu mỏ Texas H.L. Hunt và Clint Murchison là những nhà tài trợ khả dĩ nhất, dẫu nếu không có bằng cớ cứng cho việc này. Họ trả tiền quảng cáo trên báo Dallas hôm trước chuyến thăm, gọi Kennedy là cộng sản và phản bội. Họ gét JFK thấu tận xương tủy và có LBJ trong túi, bảo kê cho họ mọi việc có thể đậy điệm đúng mức.

LS: Có bao nhiêu người thiệt mạng trong những năm liên quan tới vụ ám sát Kennedy?

MB: Một cuốn ngiên cứu tuyệt hảo mới của Richard Belzer (Hit List = Danh sách chư vị phải bị thanh toán) liệt kê danh sách 1400 người gắn kết với vụ ám sát và nội 3 năm đầu sau sát vụ 33 người trong số đó chết bởi những nguyên nhân không tự nhiên. Xác suất chuyện đó xảy ra tình cờ: 1:137 tỉ.

LS: Có phải là về căn bản não trạng cánh hữu / phát-xít và kì thị chủng tộc ở Hoa Kì thắng trong cuộc đảo chính ngày 22.11.1963?

MB: Dạ đúng ông ạ. Và ở Dallas, Texas cánh hữu này, phát-xít, những kẻ tự gọi là người yêu nước, đã thắng cuộc chơi ngay tại sân nhà.

LS: Lịch sử của “Chiến tranh lạnh” ra sao nếu cuộc chạy đua vũ khí hạt nhân chấm dứt trong nhiệm kì 2 của Kennedy? Bức tường Bá Linh xụp sớm hơn không?

MB: Sau khi thử ngiệm hạt nhân đình chỉ, JFK loan báo với những người thân tín Ông có thể đi Moscow sau khi tái đắc cử để thưong ngị một hiệp ước hoà bình. Trong chỗ công khai Ông đã loan báo chấm dứt chạy đua vũ trang nhằm chấm dứt chiến tranh lạnh. Trong một Bản ghi nhớ về An ninh Hành động Quốc gia Ông kêu gọi hợp tác với Nga về không gian. Sau khi trao đổi thư mật với Khrushchev, kết dứt khủng hoảng phi đạn, Ông nhận được những điều khoản tốt đẹp với lãnh tụ Soviet, điện Kremlin = Cẩm Linh cũng kêu gọi cuộc giải trừ quân bi. Cái chết của JFK khuyến khích phe cứng rắn Soviet bứng Khrushchev. Giá Kennedy còn sống, chắc Khrushchev yên vị và chiến tranh lạnh có thể kết thúc những năm 60.

LS: Bởi sao cái chết của Kennedy vẫn thành vấn đề?

MB: Đây là tôi ác quan trọng nhất trong hậu bán thế kỉ 20, vẫn chưa được xử lí và đánh dấu một cách nào đấy sự cáo chung của nền Cộng hòa Mỹ. Kể từ đó tập đoàn công ngiệp – quân sự – tài chính nắm quyền lực và không một tổng thống nào sau đó đủ can đảm thách thức họ. Theo từ của Gore Vidal, có “hệ thống một đảng với hai cánh hữu”; giới truyền thông của các đại doanh ngiệp tẩy não dân chúng 24/7 và reo rắc chiến tranh hầu thống trị đế quốc toàn cầu; có những điệp vụ kín mật trên toàn thế giới củng cố sự thống trị này – và chuyện này sẽ vẫn cứ tiếp diễn chừng nào sự thật về các điệp vụ kín mật, các cuộc chính biến, chống ngai vị tổng thống JFK còn bị bưng bít.

LS: Đa tạ, ông Broeckers – mất giờ ông quá!       

* * *

Đọc thêm bổ trợ:

Đêm trước vụ ám sát Kennedy Johnson gặp đám đại gia ăn nên làm ra đầy thế lực, lũ cớm chúa FBI và trùm sỏ các băng đâm cha chém chú hiếp chị dâu. Tình nhân của Johnson, Madeleine Duncan Brown nhớ lại rằng “Johnson đi ra từ cuộc họp nói với y thị, “từ sau ngày mai, bọn chó đẻ này, anh em nhà Kennedy, sẽ không bao giờ làm anh quê nữa – không phải hù dọa gì đâu – hứa đấy.”” Họ có dinh cư ở ngoại ô Dallas và gặp nhau tại đó hôm 21.11.1963. Johnson lựa những người khác nhau để làm những việc nhất định nào đó cho ngài, và đám đó bao gồm cả kẻ bắn chết Oswald, Jack Ruby. Brown mô tả Ruby là một tội phạm ở Texas đáng tín cậy trong những vụ dẫn điếm, ma túy, dàn xếp cờ bạc và dĩ chí những hợp đồng giết người.

Theo Madeleine, nhóm tụ hội gồm J. Edgar Hoover, Clyde Tolson, John J. McCloy, Jack Ruby, một số tên đầu sỏ mafia, thông tín viên báo chí và truyền hình, và cả Richard Nixon. “Lạ thay, hơn mười năm sau Richard Nixon bị buộc phải từ chức lại có căn nguyên từ vụ ám sát John F. Kennedy. Vụ đột nhập văn phòng Watergate của Ủy ban Quốc gia đảng Dân Chủ có thể chẳng khi nào trở thành một vấn đề để hạ bệ một tổng thống, trừ khi chỉ vì nhu cầu bảo vệ lí do tại sao lại phạm tội ác. Các đảng viên Dân Chủ đã giữ được hình ảnh chỉ rõ Nixon “toa rập” với E. Howard Hunt – là một trong ba tên du thủ du thực bị bắt giữ và sau được thả ra ở thương phố Dealey. (Trích phỏng: Roger Stone, The Man Who Killed Kennedy – The Case Against Lyndon Baines Johnson, 11.2013)

Phóng dịch: Từ Khê Hồi, Melbourne 15.11.2013.

[1] Secret Service: Chức năng chính là bảo vệ các loại yếu nhân. Các cước chú trong bài của người dịch.

[2] MK Ultra là mã danh dự án ngiên cứu thực nghiệm về việc khống chế trí não con người (mind control) do CIA hành nhiệm.

[3] Đoạn phim của một người tên Abraham Zapruder do đứng gần xe nên thu rõ cảnh hiện trường bắn Kennedy.

[4] “plausible deniability”

[5] “Bloody Henry”

[6] Nguyên từ: pseudo-investigation = hàm ngĩa là cuộc điều tra giả (không chân thật) trá (hòng lường bịp).

[7] Nơi đặt bản doanh của CIA – một cách nói ám chỉ CIA.

[8] Hard evidence: Tang chứng cụ thể (nd).

==============
Bản Anh Ngữ

The JFK Assassination Marked the End of the American Republic

Interview with Martin Broeckers, author of JFK: Coup d’Etat in America“

By Lars Schall

Global Research

August 21, 2013

On occasion of the publication of his latest book, German author Mathias Broeckers talks about the assassination of John F. Kennedy in Dallas, Texas on November 22, 1963, which he sees as a coup d’etat that was never rolled back.
Mathias Broeckers, born 1954, is a German investigative journalist and the author of more than ten books, most of them related to the topics of drugs, terrorism and deep politics. He works for the daily German newspaper TAZ and the webzine Telepolis. His latest book, “JFK: Staatsstreich in Amerika” (“JFK: Coup d’Etat in America“), was published this August at Westend Verlag in Frankfurt, Germany.
Lars Schall: Mr. Broeckers, a writer who authors a book about the assassination of John F. Kennedy that does not follow the verdict of official history faces the problem of being condemned on an instant basis as a “conspiracy theorist” who engages in “conspiracy theories.” May I ask you at the beginning of this interview to explain to our readers that those critics – consciously or unconsciously – are acting exactly according to the “playbook” of the CIA?
Mathias Broeckers: In January 1967, shortly after Jim Garrison in New Orleans had started his prosecution of the CIA backgrounds of the murder, the CIA published a memo to all its stations, suggesting the use of the term “conspiracy theorists” for everyone criticizing the Warren Report findings. Until then the press and the public mostly used the term “assassination theories” when it came to alternative views of the “lone nut” Lee Harvey Oswald. But with this memo this changed and very soon “conspiracy theories” became what it is until today: a term to smear, denounce and defame anyone who dares to speak about any crime committed by the state, military or intelligence services. Before Edward Snowden anyone claiming a kind of total surveillance of internet and phone traffic would have been named a conspiracy nut; today everyone knows better.
LS: What do you see as the prime motive(s) to get Kennedy killed?
MB: To make a long story, which I elaborate in the book, short: JFK had made definitive steps to end the cold war. He had denied the involvement of the army in the Bay of Pigs invasion, which he had inherited from his predecessor, he had solved the missile crisis in Cuba through direct and secret contact with the Soviet-leader Khrushchev, he had ensured a nuclear test-stop with the Soviets, and he had ordered the withdrawal from Vietnam. All this against the will of the military, the CIA, and even against many members of his own administration.
LS: If one looks at the crime from the perspective of “motive, means, opportunity,” which groups are the most likely culprits? Some of the usual suspects may have had a motive, but neither the means nor the opportunity, right?
MB: Yes. This is a crucial point with many JFK theories. A lot of people had motives, be it the hardcore commies in Russia, China, Cuba, be it the Israelis because of JFKs dismissal of nukes in Israel, be it the Federal Reserve because of his idea for a new US dollar backed by silver, the mob because of his dismissal to invade Cuba to get their casinos and brothels back, the racist Southerners because of his engagement for civil rights… but no one of them had the means and opportunity for the murder and above all the means to cover it up over the years.
LS: Which party had the necessary components of “means and opportunity” available?
MB: Only the CIA and the military – and the FBI and the Johnson administration for the cover-up. A moment after the shootings, a policeman ran up to the grassy knoll, his gun pulled out, and stopped a man there, asking for his ID. The man showed a Secret Service card and the cop let him go. Several other men on Dealey Plaza also showed genuine looking Secret Service IDs when asked by cops – but there were no real Secret Service men placed on the knoll and the plaza this day.
These IDs were fakes but the FBI and the Warren Commission didn’t investigate this at all. Only in the 80s it came out who was responsible for the printing of Secret Service IDs and passes at that time: it was the CIAs Technical Division, headed by Sydney Gottlieb of “MK Ultra” fame. This fact alone rules out that the mob or the Russians, Cubans, Chinese or some other autonomous killers did this on their own bill. And even if these groups would have been able to fake genuine looking Secret Service IDs – the fact that this deception was not investigated, immediately brings Hoover’s FBI into a top-position of suspects.
LS: One crucial point regarding the cover up of the crime is the false autopsy report – also in connection to “means and opportunity”. Please elaborate.
MB: The ARRB (Assassination Records Review Board) established beyond any doubt that the autopsy and x-rays, which are in the National Archives, were doctored. No mobster, bankster or Cuban would have been able to do this. These fakes were done at the Bethseda military hospital, where JFKs autopsy was supervised by Curtis LeMay, the Joint Air Force Chíef and one of JFKs keenest enemies. He was at a fishing vacation when the Dallas shooting happened and flew to Washington immediately – not for any military emergency but to sit in the autopsy room – and smoking a cigar! The faked pictures and x-rays, which were presented to every investigator since then, are a main reason why the crazy magic bullet theory could hold for so long. Only the military, where these pics and x-rays were taken, was able to arrange these fakes and place them in the archives.
LS: Another important point is the tampering with the so called “Zapruder film”. Why so?
MB: Also thanks to the ARRB there is a lot of evidence that the film was tampered with on the day after the assassination. However, even the existing “original” seems to show clearly a shot from the front, the grassy knoll – so the fake wasn’t perfect. That the Warren Commission was shown only a bad black/white copy indicates that the perpetrators were aware of that. That the Zapruder film was bought by the Time/Life publishers – and kept secret to the public for years; as the Nix-film bought by UPI and disappeared – indicates the guiltiness of the media in the cover-up.
LS: Coming back to the CIA, do you think that the CIA had separated itself from governmental oversight during the 1950s and 1960s, or would it be more correct to suggest that the Agency actually was a ploy of financial interests from the outset? Or more bluntly spoken: was democratic oversight ever intended?
MB: In general, democracy and intelligence services are antagonists; democracy depends on transparency and intelligence services on the opposite. So the democratic / congressional / governmental oversight is always a quite rotten compromise. The CIA’s camouflage from the beginning was that it is a service to gather intelligence – and centralize the intelligence gathering of the different other services – to keep the president informed. The main job of the CIA were and are covert operations, and because such operations depend on “plausible deniability,” it was usual from the beginning to inform the president – if at all – only minimally. Since the CIA’s “father” Allen Dulles was a Wall Street lawyer and his brother John Foster ran the foreign policy, covert operations were a family business done by the Dulles-Brothers and their clients on Wall Street. This is what JFK tried to finish and what marked him to death.
LS: You´re citing investigative journalist Joseph Trento, saying about former CIA director Allen Dulles: “Dulles had decided not to leave the future of the Agency to Congress or the President.” What made Dulles powerful enough to risk such a decision?
MB: Dulles’ clients were bankers and big corporations, who were in big business with Nazi-Germany in the 30s and even during the war. Some of them, like Prescott Bush – George W.’s grandfather – were indicted for “dealing with the enemy”, and Allen Dulles, head of the OSS in Switzerland during the war, arranged a lot of these dealings. He arranged the secret integration of Nazi spy chief Reinhard Gehlen and some hundreds of his SS officers into the US army and the building-up of the CIA apparatus. Between 1945 when the OSS was dismantled and 1947 when the CIA was founded he did this privately – without any official position – from his office at the “Council on Foreign Relations.”
LS: Would it have been more appropriate if Dulles would have been interrogated with regard to Kennedy’s death, instead of having been the mastermind behind the Warren Commission?
MB: It’s a perfect irony, or better: huge cynism, by the puppet of Texas-oilmen, Lyndon B. Johnson, to have Dulles masterminding the Commission. But since it worked out so well they tried it again, this time unsuccessful, to have “Bloody Henry” Kissinger masterminding the 9/11 Commission. In my opinion Dulles is one of the main suspects in the Kennedy murder and should have been prosecuted immediately.
LS: How did both the CIA and the FBI mislead the Warren Commission in various ways?
MB: The result of the Commission was clear from the beginning, the Commission didn’t do any investigations at all, and it depended on the data given by the FBI. Hoover knew about the many fingerprints of the CIA in the case, he knew that they had brought up fake evidence of Oswald’s visits in Mexico to blame him as a communist – and concluded only two days after the shooting that there was only the lone shooter LHO.
Hoover hated the Kennedys, especially his boss Robert F Kennedy, and was the main evildoer in the framing of Oswald and the cover-up of the case. The CIA arranged the false evidence for what Peter Dale Scott (“Deep Politics and the Death of JFK”) called Phase 1 of the cover-up – the “communist”-connection, which enabled Johnson – screaming of the dangers of a nuclear war – to press the commission members to take part, and to make sure Phase 2 of the cover-up and the result of their pseudo-investigation: the deranged lone nut Oswald.
LS: One usual suspect in the “JFK conspiracy literature” is the mob. In your book you’re writing that it doesn’t always make sense to distinguish between organized crime and the CIA. How did you come to this conclusion?
MB: From the “Luciano Project” in 1943 – the help of the imprisoned mob-boss Lucky Luciano with the invasion of Sicily – the mob became the tool of choice for covert CIA-operations and generating black money from the drug business. Where ever the US-military set their boots in or the CIA is doing “regime changes,” drug money is essential for financing these operations, from South East Asia in the 60s till today in Afghanistan. And since Langley can’t sell the stuff directly over their counter, they need the mobsters to do this – and get its share to finance warlords / freedom fighters / terrorists…
LS: May I ask you to talk a bit in that regard about Permindex (Permanent Industrial Exposition), please?
MB: Permindex was a front-company for CIA, MI-6 and Mossad and a straw for their money-laundering and weapons-business. They worked together with Meyer Lansky’s bank in Switzerland, which was run by Tibor Rosenbaum, who did most of the weapons-business of the Mossad.
LS: Was Jim Garrison in general heading into the right direction?
MB: He was, because Clay Shaw, the owner of the New Orleans International Trade Mart and one of the directors of Permindex, was clearly working with the CIA. That’s why Garrison’s case was sabotaged by the Washington Establishment right from the beginning.
LS: Why is it remarkable that CIA had a 201 file on Lee Harvey Oswald?
MB: John Newman (“Oswald and the CIA”) has done remarkable research on how the CIA manipulated its files on Oswald and faked a 201 personal file to present it to the Warren Commission, showing that they had virtually nothing on him before 1962. This is clearly impossible after Oswald’s defection to the USSR in 1959. The most likely cause for this manipulation is that Oswald was part of the false defector program headed by JJ Angelton, the counterintelligence chief.
LS: You are arguing if Lee Harvey Oswald would have been indeed solely responsible for Kennedy’s death that the case would have been solved beyond a reasonable doubt. Why so?
MB: From all crimes, murder is the one with the most cases solved by courts. There would have been no need for all the cover-ups since 50 years, if LHO indeed was a lone nut.
LS: Moreover, you’re arguing that Oswald would have been acquitted of the charge of having killed Kennedy, if he would have survived. Why so?
MB: Even Gerald Posener, the author of “Case Closed” – the apology of the Warren Commission’s findings -, meanwhile is saying that. There is no hard evidence that Oswald was on the 5th floor when the shooting took place; there is no evidence that the “Mannlicher”-gun, that he had mail-ordered, was fired that day; there is no hard evidence that he killed Officer Tippit, because witnesses saw two men shooting at him… and so on. Oswald would have left the court room as a free man.
LS: Why was it necessary that Jack Ruby killed Oswald? And furthermore, did they know each other?
MB: They knew each other well, and since Oswald was an asset of FBI and CIA, he had to be silenced before he could talk.
LS: There was not just one plot to kill Kennedy in Dallas, but there was at least one more planned for a visit of Kennedy to Chicago, right?
MB: Yes, there was a plot planned in Chicago with clear parallels to what happened in Dallas – with an ex-Marine as the prepared patsy, who got a job on a high rise building on the route that the motorcade was planned to take some weeks before, and who had trained with exile-Cubans like Oswald. By chance the sharp-shooters were detected by an hotelier and the Chicago visit was cancelled.
LS: Why did JFK die on November 22, 1963?
MB: JFK had made a radical change while president, from a classic cold warrior to a policy of reconciliation and peace. He had made angry enemies in the military and the CIA and when he announced to end the cold war in his speech on June 10th 1963 he finally was marked to death.
LS: Can you tell us something about the role of the Secret Service and the U.S. military in the assassination?
MB: The Secret Service men were mostly Southerners, who deeply dismissed JFKs civil rights politics. They did a very lax security in Dallas and there is a probability that some of these men were sweetened to do so. The memories of Abraham Bolden, the first Afro-American brought to the Secret Service by JFK in 1961, tells that when he tried to contact the Warren Commission to talk about the supremacist, racist attitude of his colleagues, he was indicted by corrupted false witnesses and brought to prison.
The military played a crucial role in the false autopsy & x-ray-pictures made at the Bethseda hospital in Washington DC and the testimony of the doctors. General Curtis LeMay, Joint Chief of the Air Force and one of the harshest opponents of JFKs peace politics, was present in the autopsy room in Bethseda, smoking a cigar! I think his presence was not by chance.
The military intelligence also played a crucial role in Dallas – the first interviews of Marina Oswald was not by Dallas Police but by officers of the military intelligence, which also arranged a dubious translator for her testimonies, which helped to frame Oswald in the first place.
LS: Where did the funding for the coup come from?
MB: The Texas oilmen and billionaires H.L. Hunt and Clint Murchison are the most probable financiers, even if there is no hard evidence for it. They paid for the ad in the Dallas paper the day before the visit, naming Kennedy a communist and a traitor. They hated JFK to the bones and they had LBJ in their pocket, their insurance that everything would be covered up properly.
LS: How many people lost their lives over the years related to the Kennedy assassination?
MB: A well-researched new book by Richard Belzer (“Hit List”) lists 1.400 persons with a connection to the murder and in the first three years after the assassination 33 of them came to death on unnatural causes. The probability that this happened by chance is 1: 137 billion.
LS: Was it basically the right-wing / fascist and racist mindset in the U.S. that won the coup d’etat on November 22, 1963?
MB: Yes. And in Dallas, Texas these right-wing fascists, who called themselves “patriots,” had a home game.
LS: What would the history of the “Cold War” have been if the nuclear arms race had ended in Kennedy’s second term? Would the Berlin Wall have come down sooner?
MB: After the nuclear test stop, JFK announced to his confidants that he would go to Moscow after the re-election to negotiate a peace treaty. In public he had already announced to stop the arms race in order to end the cold war. In a National Action Security Memorandum he had called for a co-operation with the Russians in space. After the exchange of secret letters with Khrushchev, which ended the missile crisis, he was on good terms with the Soviet leader, who in the Kremlin also had called for disarmament. The death of JFK encouraged the Soviet hardliners to get rid of him. With Kennedy alive, Khrushchev would have stood in power and the cold war could have been ended in the 60s.
LS: Why does the death of JFK still matter?
MB: It’s the most important crime in the second half of the 20th century, it is still unsolved and it marked in a way the end of the American Republic. Since then the financial-military-industrial complex rules and no president after JFK had the balls to challenge that. There is, in the words of Gore Vidal, “a one-party-system with two right-wings”; there are corporate media brainwashing the population 24/7 and propagating wars for global imperial dominance; there are covert operations all over the world to ensure this dominance – and this will go on and on as long the truth about the covert operation, the coup d’ état, against JFKs presidency is kept hidden.
LS: Thank you very much for taking your time, Mr. Broeckers!
Reprinted with permission from GlobalResearch.ca.

How Trump became the Russian Mafia’s bitch (Updated) | Veterans …

The Western War On Truth — Paul Craig Roberts

The Western War On Truth Paul Craig Roberts The “war on terror” has simultaneously been a war on truth. For fifteen years—from 9/11 to Saddam Hussein’s “weapons of mass destruction” and “al Qaeda connections,” “Iranian nukes,” “Assad’s use of chemical weapons,” endless lies about Gadaffi, “Russian invasion of Ukraine”—the governments of the so-called Western democracies have found it essential to…

More Lies From The Experts — Paul Craig Roberts

More Lies From The Experts Get Trump at all costs Paul Craig Roberts As flyover America has been suffering economically for many years, these Americans were immune to the oligarchy’s anti-Trump propaganda. However, everyone else in the country was taken in by the propaganda—liberals, progressives, the remnant of the leftwing, and even Patrick Martin of the World Socialist Web Site…

Trump the Great — Paul Craig Roberts

Trump the Great Paul Craig Roberts Liberals, progressives, and the left-wing (to the extent that one still exists) are aligning with the corrupt oligarchy against president-elect Trump and the American people. They are busy at work trying to generate hysteria over Trump’s “authoritarian personality and followers.” In other words, the message is: here come the fascists. Liberals and progressives wailed…

It Is Up To Us — Paul Craig Roberts

It Is Up To Us Paul Craig Roberts Did Donald Trump win the election because he is a racist and misogynist and so are the American people? No. That’s BS from the Oligarchs’ well-paid whores in the media, “liberal progressive” activist groups, think tanks and universities. Did Trump win because he stole the election? More BS. The Oligarchs controlled the…

Read more »

Trump’s Opponents See Normal Americans as Deplorables — Paul Craig Roberts

Trump’s Opponents See Normal Americans as Deplorables Paul Craig Roberts I guess we have all noticed that the holier-than-thou groups who whined that Trump wasn’t going to accept the outcome of the election refuse to accept it themselves. Because I was critical of the George W. Bush regime, the liberal-progressive-leftwing and homosexual/transgendered rights groups have me on their mailing lists.…

Read more »

This Wasn’t A Vote, It Was An Uprising

This Wasn’t A Vote, It Was An Uprising Note: A reader has sent me the URL to the article below: http://www.truthrevolt.org/commentary/greenfield-american-uprising In several places the wording differs, but not the meaning. My columns often appear on other sites under different titles, and sometimes with editing. Dear Readers: The article below has come to me. I am unable to ascertain if…

Read more »

The Anti-Trump Protesters Are Tools of the Oligarchy — Paul Craig Roberts

The Anti-Trump Protesters Are Tools of the Oligarchy “Reform always provokes rage on the part of those who profit by the old order.” Arthur M. Schlesinger, Jr., The Crisis of the Old Order Paul Craig Roberts Who are the anti-Trump protesters besmirching the name of progressives by pretending to be progressives and by refusing to accept the outcome of the…

=

Trump’s Russian Laundromat

How to use Trump Tower and other luxury high-rises to clean dirty money, run an international crime syndicate, and propel a failed real estate developer into the White House.

Illustration by Alex Nabaum

In 1984, a Russian émigré named David Bogatin went shopping for apartments in New York City. The 38-year-old had arrived in America seven years before, with just $3 in his pocket. But for a former pilot in the Soviet Army—his specialty had been shooting down Americans over North Vietnam—he had clearly done quite well for himself. Bogatin wasn’t hunting for a place in Brighton Beach, the Brooklyn enclave known as “Little Odessa” for its large population of immigrants from the Soviet Union. Instead, he was fixated on the glitziest apartment building on Fifth Avenue, a gaudy, 58-story edifice with gold-plated fixtures and a pink-marble atrium: Trump Tower.

A monument to celebrity and conspicuous consumption, the tower was home to the likes of Johnny Carson, Steven Spielberg, and Sophia Loren. Its brash, 38-year-old developer was something of a tabloid celebrity himself. Donald Trump was just coming into his own as a serious player in Manhattan real estate, and Trump Tower was the crown jewel of his growing empire. From the day it opened, the building was a hit—all but a few dozen of its 263 units had sold in the first few months. But Bogatin wasn’t deterred by the limited availability or the sky-high prices. The Russian plunked down $6 million to buy not one or two, but five luxury condos. The big check apparently caught the attention of the owner. According to Wayne Barrett, who investigated the deal for the Village Voice, Trump personally attended the closing, along with Bogatin.

If the transaction seemed suspicious—multiple apartments for a single buyer who appeared to have no legitimate way to put his hands on that much money—there may have been a reason. At the time, Russian mobsters were beginning to invest in high-end real estate, which offered an ideal vehicle to launder money from their criminal enterprises. “During the ’80s and ’90s, we in the U.S. government repeatedly saw a pattern by which criminals would use condos and high-rises to launder money,” says Jonathan Winer, a deputy assistant secretary of state for international law enforcement in the Clinton administration. “It didn’t matter that you paid too much, because the real estate values would rise, and it was a way of turning dirty money into clean money. It was done very systematically, and it explained why there are so many high-rises where the units were sold but no one is living in them.” When Trump Tower was built, as David Cay Johnston reports in The Making of Donald Trump, it was only the second high-rise in New York that accepted anonymous buyers.

In 1987, just three years after he attended the closing with Trump, Bogatin pleaded guilty to taking part in a massive gasoline-bootlegging scheme with Russian mobsters. After he fled the country, the government seized his five condos at Trump Tower, saying that he had purchased them to “launder money, to shelter and hide assets.” A Senate investigation into organized crime later revealed that Bogatin was a leading figure in the Russian mob in New York. His family ties, in fact, led straight to the top: His brother ran a $150 million stock scam with none other than Semion Mogilevich, whom the FBI considers the “boss of bosses” of the Russian mafia. At the time, Mogilevich—feared even by his fellow gangsters as “the most powerful mobster in the world”—was expanding his multibillion-dollar international criminal syndicate into America.

In 1987, on his first trip to Russia, Trump visited the Winter Palace with Ivana. The Soviets flew him to Moscow—all expenses paid—to discuss building a luxury hotel across from the Kremlin.Maxim Blokhin/TASS

Since Trump’s election as president, his ties to Russia have become the focus of intense scrutiny, most of which has centered on whether his inner circle colluded with Russia to subvert the U.S. election. A growing chorus in Congress is also asking pointed questions about how the president built his business empire. Rep. Adam Schiff, the ranking Democrat on the House Intelligence Committee, has called for a deeper inquiry into “Russian investment in Trump’s businesses and properties.”

The very nature of Trump’s businesses—all of which are privately held, with few reporting requirements—makes it difficult to root out the truth about his financial deals. And the world of Russian oligarchs and organized crime, by design, is shadowy and labyrinthine. For the past three decades, state and federal investigators, as well as some of America’s best investigative journalists, have sifted through mountains of real estate records, tax filings, civil lawsuits, criminal cases, and FBI and Interpol reports, unearthing ties between Trump and Russian mobsters like Mogilevich. To date, no one has documented that Trump was even aware of any suspicious entanglements in his far-flung businesses, let alone that he was directly compromised by the Russian mafia or the corrupt oligarchs who are closely allied with the Kremlin. So far, when it comes to Trump’s ties to Russia, there is no smoking gun.

But even without an investigation by Congress or a special prosecutor, there is much we already know about the president’s debt to Russia. A review of the public record reveals a clear and disturbing pattern: Trump owes much of his business success, and by extension his presidency, to a flow of highly suspicious money from Russia. Over the past three decades, at least 13 people with known or alleged links to Russian mobsters or oligarchs have owned, lived in, and even run criminal activities out of Trump Tower and other Trump properties. Many used his apartments and casinos to launder untold millions in dirty money. Some ran a worldwide high-stakes gambling ring out of Trump Tower—in a unit directly below one owned by Trump. Others provided Trump with lucrative branding deals that required no investment on his part. Taken together, the flow of money from Russia provided Trump with a crucial infusion of financing that helped rescue his empire from ruin, burnish his image, and launch his career in television and politics. “They saved his bacon,” says Kenneth McCallion, a former assistant U.S. attorney in the Reagan administration who investigated ties between organized crime and Trump’s developments in the 1980s.

It’s entirely possible that Trump was never more than a convenient patsy for Russian oligarchs and mobsters, with his casinos and condos providing easy pass-throughs for their illicit riches. At the very least, with his constant need for new infusions of cash and his well-documented troubles with creditors, Trump made an easy “mark” for anyone looking to launder money. But whatever his knowledge about the source of his wealth, the public record makes clear that Trump built his business empire in no small part with a lot of dirty money from a lot of dirty Russians—including the dirtiest and most feared of them all.


Trump made his first trip to Russia in 1987, only a few years before the collapse of the Soviet Union. Invited by Soviet Ambassador Yuri Dubinin, Trump was flown to Moscow and Leningrad—all expenses paid—to talk business with high-ups in the Soviet command. In The Art of the Deal, Trump recounted the lunch meeting with Dubinin that led to the trip. “One thing led to another,” he wrote, “and now I’m talking about building a large luxury hotel, across the street from the Kremlin, in partnership with the Soviet government.”

Over the years, Trump and his sons would try and fail five times to build a new Trump Tower in Moscow. But for Trump, what mattered most were the lucrative connections he had begun to make with the Kremlin—and with the wealthy Russians who would buy so many of his properties in the years to come. “Russians make up a pretty disproportionate cross section of a lot of our assets,” Donald Trump Jr. boasted at a real estate conference in 2008. “We see a lot of money pouring in from Russia.”

The money, illicit and otherwise, began to rain in earnest after the Soviet Union fell in 1991. President Boris Yeltsin’s shift to a market economy was so abrupt that cash-rich gangsters and corrupt government officials were able to privatize and loot state-held assets in oil, coal, minerals, and banking. Yeltsin himself, in fact, would later describe Russia as “the biggest mafia state in the world.” After Vladimir Putin succeeded Yeltsin as president, Russian intelligence effectively joined forces with the country’s mobsters and oligarchs, allowing them to operate freely as long as they strengthen Putin’s power and serve his personal financial interests. According to James Henry, a former chief economist at McKinsey & Company who consulted on the Panama Papers, some $1.3 trillion in illicit capital has poured out of Russia since the 1990s.

Semion Mogilevich.

At the top of the sprawling criminal enterprise was Semion Mogilevich. Beginning in the early 1980s, according to the FBI, the short, squat Ukrainian was the key money-laundering contact for the Solntsevskaya Bratva, or Brotherhood, one of the richest criminal syndicates in the world. Before long, he was running a multibillion-dollar worldwide racket of his own. Mogilevich wasn’t feared because he was the most violent gangster, but because he was reputedly the smartest. The FBI has credited the “brainy don,” who holds a degree in economics from Lviv University, with a staggering range of crimes. He ran drug trafficking and prostitution rings on an international scale; in one characteristic deal, he bought a bankrupt airline to ship heroin from Southeast Asia into Europe. He used a jewelry business in Moscow and Budapest as a front for art that Russian gangsters stole from museums, churches, and synagogues all over Europe. He has also been accused of selling some $20 million in stolen weapons, including ground-to-air missiles and armored troop carriers, to Iran. “He uses this wealth and power to not only further his criminal enterprises,” the FBI says, “but to influence governments and their economies.”

In Russia, Mogilevich’s influence reportedly reaches all the way to the top. In 2005, Alexander Litvinenko, a Russian intelligence agent who defected to London, recorded an interview with investigators detailing his inside knowledge of the Kremlin’s ties to organized crime. “Mogilevich,” he said in broken English, “have good relationship with Putin since 1994 or 1993.” A year later Litvinenko was dead, apparently poisoned by agents of the Kremlin.

Vyachelsav Ivankov.Sergey Ponomarev/AP

Mogilevich’s greatest talent, the one that places him at the top of the Russian mob, is finding creative ways to cleanse dirty cash. According to the FBI, he has laundered money through more than 100 front companies around the world, and held bank accounts in at least 27 countries. And in 1991, he made a move that led directly to Trump Tower. That year, the FBI says, Mogilevich paid a Russian judge to spring a fellow mob boss, Vyachelsav Kirillovich Ivankov, from a Siberian gulag. If Mogilevich was the brains, Ivankov was the enforcer—a vor v zakone, or “made man,” infamous for torturing his victims and boasting about the murders he had arranged. Sprung by Mogilevich, Ivankov made the most of his freedom. In 1992, a year after he was released from prison, he headed to New York on an illegal business visa and proceeded to set up shop in Brighton Beach.

In Red Mafiya, his book about the rise of the Russian mob in America, investigative reporter Robert I. Friedman documented how Ivankov organized a lurid and violent underworld of tattooed gangsters. When Ivankov touched down at JFK, Friedman reported, he was met by a fellow vor, who handed him a suitcase with $1.5 million in cash. Over the next three years, Ivankov oversaw the mob’s growth from a local extortion racket to a multibillion-dollar criminal enterprise. According to the FBI, he recruited two “combat brigades” of Special Forces veterans from the Soviet war in Afghanistan to run the mafia’s protection racket and kill his enemies.

Like Mogilevich, Ivankov had a lot of dirty money he needed to clean up. He bought a Rolls-Royce dealership that was used, according to The New York Times, “as a front to launder criminal proceeds.” The FBI concluded that one of Ivankov’s partners in the operation was Felix Komarov, an upscale art dealer who lived in Trump Plaza on Third Avenue. Komarov, who was not charged in the case, called the allegations baseless. He acknowledged that he had frequent phone conversations with Ivankov, but insisted the exchanges were innocent. “I had no reason not to call him,” Komarov told a reporter.

The feds wanted to arrest Ivankov, but he kept vanishing. “He was like a ghost to the FBI,” one agent recalls. Agents spotted him meeting with other Russian crime figures in Miami, Los Angeles, Boston, and Toronto. They also found he made frequent visits to Trump Taj Mahal in Atlantic City, which mobsters routinely used to launder huge sums of money. In 2015, the Taj Mahal was fined $10 million—the highest penalty ever levied by the feds against a casino—and admitted to having “willfully violated” anti-money-laundering regulations for years.

The FBI also struggled to figure out where Ivankov lived. “We were looking around, looking around, looking around,” James Moody, chief of the bureau’s organized crime section, told Friedman. “We had to go out and really beat the bushes. And then we found out that he was living in a luxury condo in Trump Tower.”

There is no evidence that Trump knew Ivankov personally, even if they were neighbors. But the fact that a top Russian mafia boss lived and worked in Trump’s own building indicates just how much high-level Russian mobsters came to view the future president’s properties as a home away from home. In 2009, after being extradited to Russia to face murder charges, Ivankov was gunned down in a sniper attack on the streets of Moscow. According to The Moscow Times, his funeral was a media spectacle in Russia, attracting “1,000 people wearing black leather jackets, sunglasses, and gold chains,” along with dozens of giant wreaths from the various brotherhoods.


Throughout the 1990s, untold millions from the former Soviet Union flowed into Trump’s luxury developments and Atlantic City casinos. But all the money wasn’t enough to save Trump from his own failings as a businessman. He owed $4 billion to more than 70 banks, with a mind-boggling $800 million of it personally guaranteed. He spent much of the decade mired in litigation, filing for multiple bankruptcies and scrambling to survive. For most developers, the situation would have spelled financial ruin. But fortunately for Trump, his own economic crisis coincided with one in Russia.

In 1998, Russia defaulted on $40 billion in debt, causing the ruble to plummet and Russian banks to close. The ensuing financial panic sent the country’s oligarchs and mobsters scrambling to find a safe place to put their money. That October, just two months after the Russian economy went into a tailspin, Trump broke ground on his biggest project yet. Rising to 72 stories in midtown Manhattan, Trump World Tower would be the tallest residential building on the planet. Construction got underway in 1999—just as Trump was preparing his first run for the presidency on the Reform Party ticket— and concluded in 2001. As Bloomberg Businessweek reported earlier this year, it wasn’t long before one-third of the units on the tower’s priciest floors had been snatched up—either by individual buyers from the former Soviet Union, or by limited liability companies connected to Russia. “We had big buyers from Russia and Ukraine and Kazakhstan,” sales agent Debra Stotts told Bloomberg.

Sunny Isles, Florida, became known as “Little Moscow,” thanks to Trump’s high-rises.Rhona Wise/AFP/Getty

Among the new tenants was Eduard Nektalov, a diamond dealer from Uzbekistan. Nektalov, who was being investigated by a Treasury Department task force for mob-connected money laundering, bought a condo on the seventy-ninth floor, directly below Trump’s future campaign manager, Kellyanne Conway. A month later he sold his unit for a $500,000 profit. The following year, after rumors circulated that Nektalov was cooperating with federal investigators, he was shot down on Sixth Avenue.

Trump had found his market. After Trump World Tower opened, Sotheby’s International Realty teamed up with a Russian real estate company to make a big sales push for the property in Russia. The “tower full of oligarchs,” as Bloomberg called it, became a model for Trump’s projects going forward. All he needed to do, it seemed, was slap the Trump name on a big building, and high-dollar customers from Russia and the former Soviet republics were guaranteed to come rushing in. Dolly Lenz, a New York real estate broker, told USA Today that she sold some 65 units in Trump World Tower to Russians. “I had contacts in Moscow looking to invest in the United States,” Lenz said. “They all wanted to meet Donald.”

To capitalize on his new business model, Trump struck a deal with a Florida developer to attach his name to six high-rises in Sunny Isles, just outside Miami. Without having to put up a dime of his own money, Trump would receive a cut of the profits. “Russians love the Trump brand,” Gil Dezer, the Sunny Isles developer, told Bloomberg. A local broker told The Washington Post that one-third of the 500 apartments he’d sold went to “Russian-speakers.” So many bought the Trump-branded apartments, in fact, that the area became known as “Little Moscow.”

“Russians love the Trump brand,” said developer Gil Dezer, (left, with Trump). One Florida tenant, Anatoly Golubchik (right) was busted in a major money-laundering ring run out of Trump Tower. Billy Farrell/Patrick McMullan/Getty; John Marshall Mantel/ New York Times/Redux

Many of the units were sold by a native of Uzbekistan who had immigrated from the Soviet Union in the 1980s; her business was so brisk that she soon began bringing Russian tour groups to Sunny Isles to view the properties. According to a Reuters investigation in March, at least 63 buyers with Russian addresses or passports spent $98 million on Trump’s properties in south Florida. What’s more, another one-third of the units—more than 700 in all—were bought by shadowy shell companies that concealed the true owners.

Trump promoted and celebrated the properties. His organization continues to advertise the units; in 2011, when they first turned a profit, he attended a ceremonial mortgage-burning in Sunny Isles to toast their success. Last October, an investigation by the Miami Herald found that at least 13 buyers in the Florida complex have been the target of government investigations, either personally or through their companies, including “members of a Russian-American organized crime group.” Two buyers in Sunny Isles, Anatoly Golubchik and Michael Sall, were convicted for taking part in a massive international gambling and money-laundering syndicate that was run out of Trump Tower in New York. The ring, according to the FBI, was operating under the protection of the Russian mafia.


The influx of Russian money did more than save Trump’s business from ruin—it set the stage for the next phase of his career. By 2004, to the outside world, it appeared that Trump was back on top after his failures in Atlantic City. That January, flush with the appearance of success, Trump launched his newly burnished brand into another medium.

“My name’s Donald Trump,” he declared in his opening narration for The Apprentice, “the largest real estate developer in New York. I own buildings all over the place. Model agencies. The Miss Universe pageant. Jetliners, golf courses, casinos, and private resorts like Mar-a-Lago, one of the most spectacular estates anywhere in the world.”

But it wouldn’t be Trump without a better story than that. “It wasn’t always so easy,” he confessed, over images of him cruising around New York in a stretch limo. “About 13 years ago, I was seriously in trouble. I was billions of dollars in debt. But I fought back, and I won. Big league. I used my brain. I used my negotiating skills. And I worked it all out. Now my company’s bigger than it ever was and stronger than it ever was.… I’ve mastered the art of the deal.”

The show, which reportedly paid Trump up to $3 million per episode, instantly revived his career. “The Apprentice turned Trump from a blowhard Richie Rich who had just gone through his most difficult decade into an unlikely symbol of straight talk, an evangelist for the American gospel of success, a decider who insisted on standards in a country that had somehow slipped into handing out trophies for just showing up,” journalists Michael Kranish and Marc Fisher observe in their book Trump Revealed. “Above all, Apprentice sold an image of the host-boss as supremely competent and confident, dispensing his authority and getting immediate results. The analogy to politics was palpable.”

But the story of Donald Trump, self-made business genius, left out any mention of the shady Russian investors who had done so much to make his comeback narrative possible. And Trump’s business, despite the hype, was hardly “stronger than it ever was”—his credit was still lousy, and two more of his prized properties in Atlantic City would soon fall into bankruptcy, even as his ratings soared.

To further enhance his brand, Trump used his prime-time perch to unveil another big project. On the 2006 season finale of The Apprentice, as 11 million viewers waited to learn which of the two finalists was going to be fired, Trump prolonged the suspense by cutting to a promotional video for his latest venture. “Located in the center of Manhattan’s chic artist enclave, the Trump International Hotel and Tower in SoHo is the site of my latest development,” he narrated over swooping helicopter footage of lower Manhattan. The new building, he added, would be nothing less than a “$370 million work of art … an awe-inspiring masterpiece.”

Trump SoHo was the brainchild of two development companies—Bayrock Group LLC and the Sapir Organization—run by a pair of wealthy émigrés from the former Soviet Union who had done business with some of Russia’s richest and most notorious oligarchs. Together, their firms made Trump an offer he couldn’t refuse: The developers would finance and build Trump SoHo themselves. In return for lending his name to the project, Trump would get 18 percent of the profits—without putting up any of his own money.

One of the developers, Tamir Sapir, had followed an unlikely path to riches. After emigrating from the Soviet Union in the 1970s, he had started out driving a cab in New York City and ended up a billionaire living in Trump Tower. His big break came when he co-founded a company that sold high-tech electronics. According to the FBI, Sapir’s partner in the firm was a “member or associate” of Ivankov’s mob in Brighton Beach. No charges were ever filed, and Sapir denied having any mob ties. “It didn’t happen,” he told The New York Times. “Everything was done in the most legitimate way.”

Trump, who described Sapir as a “great friend,” bought 200 televisions from his electronics company. In 2007, he hosted the wedding of Sapir’s daughter at Mar-a-Lago, and later attended her infant son’s bris.

In 2007, Trump celebrated the launch of Trump SoHo with partners Tevfik Arif (center) and Felix Sater (right). Arif was later acquitted on charges of running a prostitution ring.Mark Von Holden/WireImage/Getty

Sapir also introduced Trump to Tevfik Arif, his partner in the Trump SoHo deal. On paper, at least, Arif was another heartwarming immigrant success story. He had graduated from the Moscow Institute of Trade and Economics and worked as a Soviet trade and commerce official for 17 years before moving to New York and founding Bayrock. Practically overnight, Arif became a wildly successful developer in Brooklyn. In 2002, after meeting Trump, he moved Bayrock’s offices to Trump Tower, where he and his staff of Russian émigrés set up shop on the twenty-fourth floor.

Trump worked closely with Bayrock on real estate ventures in Russia, Ukraine, and Poland. “Bayrock knew the investors,” he later testified. Arif “brought the people up from Moscow to meet with me.” He boasted about the deal he was getting: Arif was offering him a 20 to 25 percent cut on his overseas projects, he said, not to mention management fees. “It was almost like mass production of a car,” Trump testified.

But Bayrock and its deals quickly became mired in controversy. Forbes and other publications reported that the company was financed by a notoriously corrupt group of oligarchs known as The Trio. In 2010, Arif was arrested by Turkish prosecutors and charged with setting up a prostitution ring after he was found aboard a boat—chartered by one of The Trio—with nine young women, two of whom were 16 years old. The women reportedly refused to talk, and Arif was acquitted. According to a lawsuit filed that same year by two former Bayrock executives, Arif started the firm “backed by oligarchs and money they stole from the Russian people.” In addition, the suit alleges, Bayrock “was substantially and covertly mob-owned and operated.” The company’s real purpose, the executives claim, was to develop hugely expensive properties bearing the Trump brand—and then use the projects to launder money and evade taxes.

The lawsuit, which is ongoing, does not claim that Trump was complicit in the alleged scam. Bayrock dismissed the allegations as “legal conclusions to which no response is required.” But last year, after examining title deeds, bank records, and court documents, the Financial Times concluded that Trump SoHo had “multiple ties to an alleged international money-laundering network.” In one case, the paper reported, a former Kazakh energy minister is being sued in federal court for conspiring to “systematically loot hundreds of millions of dollars of public assets” and then purchasing three condos in Trump SoHo to launder his “ill-gotten funds.”

Felix Sater had a Trump business card long after his criminal past came to light.

During his collaboration with Bayrock, Trump also became close to the man who ran the firm’s daily operations—a twice-convicted felon with family ties to Semion Mogilevich. In 1974, when he was eight years old, Felix Sater and his family emigrated from Moscow to Brighton Beach. According to the FBI, his father—who was convicted for extorting local restaurants, grocery stores, and a medical clinic—was a Mogilevich boss. Sater tried making it as a stockbroker, but his career came to an abrupt end in 1991, after he stabbed a Wall Street foe in the face with a broken margarita glass during a bar fight, opening wounds that required 110 stitches. (Years later, in a deposition, Trump downplayed the incident, insisting that Sater “got into a barroom fight, which a lot of people do.”) Sater lost his trading license over the attack, and served a year in prison.

In 1998, Sater pleaded guilty to racketeering—operating a “pump and dump” stock fraud in partnership with alleged Russian mobsters that bilked investors of at least $40 million. To avoid prison time, Sater turned informer. But according to the lawsuit against Bayrock, he also resumed “his old tricks.” By 2003, the suit alleges, Sater controlled the majority of Bayrock’s shares—and proceeded to use the firm to launder hundreds of millions of dollars, while skimming and extorting millions more. The suit also claims that Sater committed fraud by concealing his racketeering conviction from banks that invested hundreds of millions in Bayrock, and that he threatened “to kill anyone at the firm he thought knew of the crimes committed there and might report it.” In court, Bayrock has denied the allegations, which Sater’s attorney characterizes as “false, fabricated, and pure garbage.”

Related

What Did Republicans Know About the Russia Scandal? America Deserves an Answer.Either Trump deceived GOP leaders, or they ignored the collusion.

By Sater’s account, in sworn testimony, he was very tight with Trump. He flew to Colorado with him, accompanied Donald Jr. and Ivanka on a trip to Moscow at Trump’s invitation, and met with Trump’s inner circle “constantly.” In Trump Tower, he often dropped by Trump’s office to pitch business ideas—“just me and him.”

Trump seems unable to recall any of this. “Felix Sater, boy, I have to even think about it,” he told the Associated Press in 2015. Two years earlier, testifying in a video deposition, Trump took the same line. If Sater “were sitting in the room right now,” he swore under oath, “I really wouldn’t know what he looked like.” He added: “I don’t know him very well, but I don’t think he was connected to the mafia.”

Trump and his lawyers say that he was unaware of Sater’s criminal past when he signed on to do business with Bayrock. That’s plausible, since Sater’s plea deal in the stock fraud was kept secret because of his role as an informant. But even after The New York Times revealed Sater’s criminal record in 2007, he continued to use office space provided by the Trump Organization. In 2010, he was even given an official Trump Organization business card that read: FELIX H. SATER, SENIOR ADVISOR TO DONALD TRUMP.

Sater apparently remains close to Trump’s inner circle. Earlier this year, one week before National Security Advisor Michael Flynn was fired for failing to report meetings with Russian officials, Trump’s personal attorney reportedly hand-delivered to Flynn’s office a “back-channel plan” for lifting sanctions on Russia. The co-author of the plan, according to the Times: Felix Sater.

In the end, Trump’s deals with Bayrock, like so much of his business empire, proved to be more glitter than gold. The international projects in Russia and Poland never materialized. A Trump tower being built in Fort Lauderdale ran out of money before it was completed, leaving behind a massive concrete shell. Trump SoHo ultimately had to be foreclosed and resold. But his Russian investors had left Trump with a high-profile property he could leverage. The new owners contracted with Trump to run the tower; as of April, the president and his daughter Ivanka were still listed as managers of the property. In 2015, according to the federal financial disclosure reports, Trump made $3 million from Trump SoHo.


In April 2013, a little more than two years before Trump rode the escalator to the ground floor of Trump Tower to kick off his presidential campaign, police burst into Unit 63A of the high-rise and rounded up 29 suspects in two gambling rings. The operation, which prosecutors called “the world’s largest sports book,” was run out of condos in Trump Tower—including the entire fifty-first floor of the building. In addition, unit 63A—a condo directly below one owned by Trump—served as the headquarters for a “sophisticated money-laundering scheme” that moved an estimated $100 million out of the former Soviet Union, through shell companies in Cyprus, and into investments in the United States. The entire operation, prosecutors say, was working under the protection of Alimzhan Tokhtakhounov, whom the FBI identified as a top Russian vor closely allied with Semion Mogilevich. In a single two-month stretch, according to the federal indictment, the money launderers paid Tokhtakhounov $10 million.

Tokhtakhounov, who had been indicted a decade earlier for conspiring to fix the ice-skating competition at the 2002 Winter Olympics, was the only suspect to elude arrest. For the next seven months, the Russian crime boss fell off the radar of Interpol, which had issued a red alert. Then, in November 2013, he suddenly appeared live on international television—sitting in the audience at the Miss Universe pageant in Moscow. Tokhtakhounov was in the VIP section, just a few seats away from the pageant owner, Donald Trump.

Alimzhan Tokhtakhounov. Dmitry Korotayev/Epsilon/Getty

After the pageant, Trump bragged about all the powerful Russians who had turned out that night, just to see him. “Almost all of the oligarchs were in the room,” he told Real Estate Weekly. Contacted by Mother Jones, Tokhtakhounov insisted that he had bought his own ticket and was not a VIP. He also denied being a mobster, telling The New York Times that he had been indicted in the gambling ring because FBI agents “misinterpreted his Russian slang” on their Trump Tower wiretaps, when he was merely placing $20,000 bets on soccer games.

Both the White House and the Trump Organization declined to respond to questions for this story. On the few occasions he has been questioned about his business entanglements with Russians, however, Trump has offered broad denials. “I tweeted out that I have no dealings with Russia,” he said at a press conference in January, when asked if Russia has any “leverage” over him, financial or otherwise. “I have no deals that could happen in Russia, because we’ve stayed away. And I have no loans with Russia. I have no loans with Russia at all.” In May, when he was interviewed by NBC’s Lester Holt, Trump seemed hard-pressed to think of a single connection he had with Russia. “I have had dealings over the years where I sold a house to a very wealthy Russian many years ago,” he said. “I had the Miss Universe pageant—which I owned for quite a while—I had it in Moscow a long time ago. But other than that, I have nothing to do with Russia.”

But even if Trump has no memory of the many deals that he and his business made with Russian investors, he certainly did not “stay away” from Russia. For decades, he and his organization have aggressively promoted his business there, seeking to entice investors and buyers for some of his most high-profile developments. Whether Trump knew it or not, Russian mobsters and corrupt oligarchs used his properties not only to launder vast sums of money from extortion, drugs, gambling, and racketeering, but even as a base of operations for their criminal activities. In the process, they propped up Trump’s business and enabled him to reinvent his image. Without the Russian mafia, it is fair to say, Donald Trump would not be president of the United States.

Semion Mogilevich, the Russian mob’s “boss of bosses,” also declined to respond to questions from the New Republic. “My ideas are not important to anybody,” Mogilevich said in a statement provided by his attorney. “Whatever I know, I am a private person.” Mogilevich, the attorney added, “has nothing to do with President Trump. He doesn’t believe that anybody associated with him lives in Trump Tower. He has no ties to America or American citizens.”

Back in 1999, the year before Trump staged his first run for president, Mogilevich gave a rare interview to the BBC. Living up to his reputation for cleverness, the mafia boss mostly joked and double-spoke his way around his criminal activities. (Q: “Why did you set up companies in the Channel Islands?” A: “The problem was that I didn’t know any other islands. When they taught us geography at school, I was sick that day.”) But when the exasperated interviewer asked, “Do you believe there is any Russian organized crime?” the “brainy don” turned half-serious.

“How can you say that there is a Russian mafia in America?” he demanded. “The word mafia, as far as I understand the word, means a criminal group that is connected with the political organs, the police and the administration. I don’t know of a single Russian in the U.S. Senate, a single Russian in the U.S. Congress, a single Russian in the U.S. government. Where are the connections with the Russians? How can there be a Russian mafia in America? Where are their connections?”

Two decades later, we finally have an answer to Mogilevich’s question.

Advertisements
%d bloggers like this: