Ngày 15- Tháng 6 -2015 là ngày kỷ niệm 800 năm bản văn kiện “nổi tiếng” hiện đang là nền tảng của bản hiến pháp bất thành văn của Anh Quốc. Văn kiện này  Magna Carta  được ký kết vào năm 1215, giữa đội ngũ võ trang quyền lực của các lãnh chúa và  vua Anh quốc King John – giới lãnh chúa dùng áp lực quân sự buộc Vua Anh phải ký kết tuân thủ một bản “luật” qui định quyền hành giữa Vua và các Lãnh Chúa về “nền tự do cá nhân” dĩ nhiên chỉ là đặc quyền của các giới lãnh chúa quí tộc và giáo sĩ Kito giáo bấy giờ.

Qua năm tháng nó tiến triển -qua các cao trào đấu tranh dân quyền-mở rộng không chỉ là quyền của các giới quyền hành quí tộc, tăng lũ giáo hội mà thành quyền phổ quát đến tất cả mọi cá nhân con người: trở thành nền tự do cá nhân của mọi người trong xã hội Anh quốc. Từ thế kỷ 17 nó mở ra cánh cửa cho một hình thức “quốc hội” ra đời. Và sau đó những người Anh bỏ Anh quốc để đến thuộc địa Mỹ đã dùng nó để hình thành nền dân chủ gián tiếp với quốc hội đại biểu tại xứ này trong nền tảng một bản hiến pháp thành văn và 10 điều tu chính DÂN QUYỀN qui định rõ ràng nền DÂN QUYỀN và TỰ DO CÁ NHÂN của CÔNG DÂN dối trọng quyền lực Nhà Nước (Bill of Rights). Thật là một “truyện tình”!

magna charta signing CHhWQjxUwAAFs0NThật sự, sau khi “thành tâm long trọng  ký kết”(solemn pledges)  với nhóm đia chủ lãnh chúa, Vua Anh King John tìm cách vây bắt  tiêu diệt đám lãnh chúa (Barons) cùng băng đảng đã  buộc King John ký kết Magna Carta. Vua John cũng như đám Băng đảng địa chủ lãnh chúa cùng giới tăng lữ  gia tô giáo này đã liên kết và mới gọi ngoại quân như từ Pháp và Scotland vào Anh để thanh toán nhau tranh đoạt quyền lực trên đầu người dân. Biến cố này gọi là “Nội Chiến Anh” hay sử gọi là “Chiến Tranh của các Địa Chủ Lãnh Chúa (Barons’War). Cuộc chiến đẫm máu giữa các đội lính đánh thuê và lính địa phương tạo ra một cao trào cướp bóc trấn lột hiếp đáp dân lành Anh quốc, mà sử gia David Hume đã ghi lại trong bộ sử nổi tiếng The History of England :  “ Đám lính đánh thuê  đói khát tàn bạo  được  tên vua tàn nhẫn và điên cuồng thúc dục rồi thả lỏng để tấn công các vùng tài sản làng bản nông trại nhà cửa vườn tước cư dân của các  tên địa chủ lãnh chúa, và gieo rắc tàn phá tràn lan khắp vương quốc. Chẳng còn thấy gì ngoài những ngôi làng và gia súc bốc cháy thành tro bụi, sự lo sợ và cùng khổ của cư dân, những màn tra khảo do binh lính thi hành nhằm buộc người dân phải khai ra những nơi chôn dấu của cải của họ…“.. Và sau đó Giáo Hoàng  Innocent đã nhanh chóng vô hiệu hóa văn bản Magna Carta này và “ban phép” tháo gỡ vua John khỏi những ràng buộc qui định của Magna Carta.

Thế mới biết Vua Chúa, vương hầu đại bản, giáo hội  và Nhà Nước Chính Phủ… vì nhân dân, vì tổ quốc đến mức nào! (The ravenous and barbarous mercenaries, incited by a cruel and enraged prince, were let loose against the estates, tenants, manors, houses, parks of the barons, and spread devastation over the face of the kingdom. Nothing was to be seen but the flames of villages and castles reduced to ashes, the consternation and misery of the inhabitants, tortures exercised by the soldiery to make them reveal their concealed treasures”)

Ông Paul Craig Roberts đã cảm kích viết một bài nhận định ghi dấu sự kiện lịch sử này như một thành quả lớn. Nhưng mỉa mai một cách cay đắng, phần lớn ông nhấn mạnh hiện trạng chính Anh và Mỹ, cả nhà nước lẫn đa số quần chúng, đều đang dẫm lên “thành quả  800 năm” này. Nghĩa là càng ngày càng chẳng coi Hiến pháp ra cái gì nữa.

Ông Paul Craig Roberts, một cựu đảng viên bảo thủ Cộng Hòa, không chỉ là khoa bảng sư phạm, nhà báo mà từng giữ chức vụ cao cấp đặc biệt về chính sách kinh tế quốc gia của Mỹ, trong bài “điếu văn 800 năm” cho bản Magna Carta này đã giận dữ nói đến những tội phạm và tội ác của hai nhà nước “được đặt dưới nền luật trị hiến định” của Magna Carta trong suốt mấy trăm năm qua. Nhất là cái chủ nghĩa tư bản của hai xứ sở này.

Một cách gián tiếp ông Paul Craig Roberts đã thừa nhận tính “vô hiệu lực, vô tác dụng” của văn bản Magna Carta cũng như cái bản Hiến pháp của Mỹ trước sự vi phạm coi thường bạo ngược ngang nhiên của nhà nước và hệ thống chủ nghĩa tư bản của hai nhà nước Anh, Mỹ.

Tại sao bản Magna Carta và Hiến Pháp Mỹ vô hiệu lực với quyền chính mà nó được viết ra, theo định nghĩa, để giới hạn quyền nhà nước và bảo vệ dân quyền tự do cá nhân?

Đơn giản bởi nó được soạn ra để phân chia vị thế “chính quyền”  và tập trung “quyền chính” vào định chế Nhà Nước, chứ  không phải mục tiêu là trả lại CÁI QUYỀN TỰ DO TỰ CHỦ CÁ NHÂN về lại  quần chúng, dĩ nhiên là với những mỹ từ văn hoa của bọn phù thủy luật gia (legalese). Các văn bản này thực chất là phục vụ đắc lực hơn cho giới quyền chính, vì nó chính đáng hóa quyền chính và vô hiệu hóa quyền đối kháng của NGƯỜI DÂN bằng “luật” và pháp quyền của nhà nước chính phủ qua hàng trăm ngàn điều luật chi tiết qui định chi phối từng hành xử của mỗi một người dân (sinh, tử, y tế, giáo dục, thực phẩm, cư trú, xây nhà, giao thông, quan hệ hôn nhân, nuôi con, dạy con, hành nghề, nhà cửa, đi xe, nói chuyên v.v)…Điều mà Lão Tử Đạo đức Kinh gọi nôm na mất tự do công lý ” rồi mới đặt ra hiến luật… để “chính đáng hóa cái ” mất tự do đó”. NHỮNG THỨ RÀNG BUỘC CAI TRỊ mà người dân được nhồi nhét qua tín lý Nhà nước để  “tự nguyện” tuân thủ thành “bổ phận công dân- thượng tôn pháp luật, và mặc nhiên trao cho thiểu số gọi là chính phủ nhà nước cái quyền…trấn áp chính bản thân họ!

Rõ ràng mầm mống quyền lực một khi đã được định chế hóa, định chế trở thành nền tảng sinh tồn của quyền lực. Quyền lực tự bản chất băng hoại (power corrupts) và khi nó được chính đáng hóa qua định chế, dù dân chủ hay không dân chủ, nó băng hoại tận cùng. Bởi cái tính tuyệt đối của nó được chính đáng hóa bằng chủ nghĩa nhà nước trên hết mà dân chúng mặc nhiên tôn thờ như một hệ thống tín lý, chứ không cần một ông Vua độc đoán. TỰ NGƯỜI DÂN bị lừa dối để TỰ NGUYỆN BỊ CAI TRỊ . Mà nền pháp quyền nhà nước trở thành độc đoán qua bàn tay của chính phủ (government) nhân danh nhà nước (the State) bảo vệ dân (the People) qua giao ước xã hội (social contract). Cả một cuộc gian trá đầy ngoạn mục!

Ông Paul Craig Roberts và rất nhiều người trân trọng Hiến Pháp và  vẫn phẫn nộ trước những hành động của các nhà nước coi thường Hiến pháp chà đạp nhân quyền dân quyền như chúng ta đang thấy… Nhưng không chất vấn tại sao lại xảy ra như vậy, nếu Hiến pháp thật sự là quyền năng hiệu lực? Nghĩa là không đặt câu hỏi tại sao nhà nước lại có khả năng tùy nghi tôn trọng hiến pháp theo tính tùy tiện quyền lực của nó? tại sao người dân, theo định nghĩa là chủ thể, lại không có cái khả năng này, và hoàn toàn bị động theo sự tùy nghi diển giải và hành xử của chính phủ nhà nước?

Trên khắp thế giới có nhà nước chính phủ nào là không vi phạm hiến pháp? Không một nơi nào tôn trọng hiến pháp của nó. Ngoại trừ Thụy Sĩ là CHƯA VI PHẠM, hay nói cho đúng là Nó, Nhà nước chưa cần vi phạm, chứ không phải KHÔNG THỀ VI PHẠM, nhưng đang có khả năng vi phạm. Khi quyền chính còn đó trong định chế nhà nước còn đó và vẫn còn được công nhận, nó chỉ cần một biến động để tuyên bố pháp quyền tuyệt đối của nó.

Tại chính bản “hiến pháp hiến luật” đó, chính là những ràng buộc người dân vào tín lý nhà nước và rồi mặc nhiên tự nguyện tuân thủ tuyệt đối định chế quyền lực dưới sự phán quyết tùy nghi của (định chế chính phủ tam quyền) như là “bổn phận công dân thượng tôn pháp luật (law-abiding citizen) với nỗi đe dọa, nỗi sợ từ Nhà nước: Tịch Biên Tài Sản, Tù Tội, Tử Hình. Ngược lại đinh chế nhà nước bất tử và bất khả gia hình, (người dân có thể là tội đồ trước pháp luật, nhưng chính phủ nhà nước không bao giờ dù là luôn vi phạm pháp luật và tội ác) nhưng mặc nhiên có quyền hành bắt bớ, xét xử, gia tội quần chúng tùy tiện dân chúng- đúng cũng như sai. Nói ngắn gọn lại, như cảnh sát quân đội có quyền đánh bắn giết “nhầm” dân, nhưng dân không được quyền cưỡng chống hay bắn trả “nhầm”. Nhà nước chính phủ có quyền làm sai phạm pháp rồi xin lỗi, nhưng dân chúng không có quyền làm sai phạm pháp rồi …xin lỗi!  Nghĩa là BẠO LỰC ĐƯỢC CHÍNH ĐÁNG HÓA trong tình trạng vùa TẬP TRUNG TRONG TAY THIỂU SỐ vùa MỘT CHIỀU, nghĩa là TUYỆT ĐỐI.  Và tệ hại nhất là chính cái quyền bạo lực Nhà nước tuyệt đối qua chính phủ, bất kể là thể loại chính phủ nhà nước loại nào,  xuyên suốt lịch sử nhân loại, đã vừa khuyến khích thúc đẩy vừa buộc gần một nửa hoặc hơn một nửa -tài năng trí tuệ khoa học tiến bộ của nhân loại, tận dụng hơn nửa toàn bộ tài nguyên nhân lực của nhân loại vào kỹ nghệ an ninh và chiến tranh  trong mục tiêu nô lệ nhân sinh và hủy hoại nhân tính, liên tục tàn sát lẫn nhau gây ra khổ đau mất mát cho toàn thể nhân loại, thay vì tận dụng những trí tuệ năng lực lớ lao này hướng vào phục vụ an sinh hạnh phúc tiến bộ và tự do của con người như lịch sử đã minh chứng và chúng ta đang chứng kiến hiện nay,- ngay cả thuốc men, thực phẩm cũng đã biến thành vũ khí giết người; văn chương nghệ thuật cũng biến thành dụng cụ ngu dân và nô lệ hóa con người.

1-(Study on disarmament and development– Surendra J. Patel) -2 The Fight Against War and the Political Tasks of the Socialist Equality -3 Bulletin of the Atomic Scientists

Không một văn bản nào có thể điều khiển ngăn cản được quyền lực khi nó đã dược mặc nhiên chính đáng hóa tập trung một chiều vào một nhóm thiểu số. Chỉ có tháo gỡ nó. Trả quyền lực tự chủ về mỗi cá nhân trong nguyên lý phi quyền chính. Nghĩa là nguyên lý phi quyền lực.

Trong xã hội phi quyền chính, thì giả thiết ngay cả khi có áp chế quyền lực xảy ra, thì nó cũng cân bằng vì nó ở trong tình trạng hai chiều đối trọng, mỗi cá nhân  (hay nhóm) bình đẳng trong cái quyền TỰ VỆ CHỐNG TRẢ-  không một ai, hay nhóm nào, bị tước đi cái quyền, khả năng tự vệ đáp trả-  hay ở thế thượng phong áp đảo tuyệt đối người khác chỉ vì được “pháp quyền nhà nước” bảo vệ hoặc có “pháp quyền” trong tay! Bất công bạo ngược áp chế đã được chính đáng hóa bởi “luật nhà nước pháp quyền” này.(thí dụ, nó đã từng và đang hủy diệt áp chế biết bao nhiêu cuộc đời những con người đồng tính)

Lịch sử quyền chính của nhân loại, từ hình thái quân quyền phong kiến, độc tài cá nhân cho đến pháp quyền dân chủ với  định chế nhà nước … chưa bao giờ văn bản Hiến pháp hay Hiến luật nào được nhà nước chính phủ tôn trọng và tuân thủ..Ngày nào còn mơ tưởng một nhà nước hiến luật ngày ấy quyền chính còn tồn tại và bạo lực bất công chiến tranh còn xảy ra. Từ Khổng Tử, Plato cho đến tất cả các nhà tư tưởng chính trị chủ trương theo định chế nhà nước (statism) cho đến hiện tại đã bị  chính những hành xử pháp quyền của định chế nhà nước minh chứng họ đã sai lầm- sai lầm qua từng thời kỳ cho đến hiện đại hôm nay.

Đã đến lúc phải thực hành một mô thức (paradigm) mới, hay thật ra rất cũ, phi quyền chính. Hay nói rõ ràng và đơn giản, chỉ cần tháo gỡ cái QUYỀN CHÍNH  hiện tại đang hoành hành. Hay nói cách khác mọi người đồng thuận không công nhận cái QUYỀN CHÍNH của hệ thống nhà nước nữa và khởi đầu hành xử với nhau trên NGUYÊN LÝ tự do tự nguyện bình đẳng không cưỡng chế, là bước đầu không thể thiếu để giải quyết được vấn đề.

nkptcNKPTC
13-06-2015

 

 

Happy Birthday Magna Carta — Paul Craig Roberts

Happy Birthday Magna Carta
Paul Craig Roberts
Monday, June 15, 2015, is the 800th anniversary of Magna Carta. In his book, Magna Carta, J.C. Holt, professor of medieval history, University of Cambridge, notes that three of the chapters of this ancient document still stand on the English Stature Book and that so much of what survives of the Great Charter is “concerned with individual liberty,” which “is a reflexion of the quality of the original act of 1215.”
In the 17th century Sir Edward Coke used the Great Charter of the Liberties to establish the supremacy of Parliament, the representative of the people, as the origin of law.
A number of legal scholars have made the irrelevant point that the Magna Carter protected rights of the Church, nobles, and free men who were not enserfed, a small percentage of the population in the early 13th century. We hear the same about the US Constitution–it was something the rich did for themselves. I have no sympathy for debunking human achievements that, in the end, gave ordinary people liberty.
At Runnymede in 1215 no one but the armed barons had the power and audacity to make King John submit to law. The rule of law, not the rule of the sovereign or of the executive branch in Washington acceded to by a cowardly and corrupt Congress and Supreme Court, is a human achievement that grew out of the Magna Carta over the centuries, with ups and downs of course.
Blackstone’s Commentaries in 1759 fed into the American Revolution and gave us the US Constitution and the Bill of Rights.
The Geneva Conventions extended the rule of law to the international arena.
Beginning with the Clinton Administration and rapidly accelerating with the George W. Bush and Obama regimes and Tony Blair in England, the US and UK governments have run roughshod over their accountability to law.
Both the US and UK in the 21st century have gone to numerous wars illegally under the Nuremberg Standard established by the US and UK following Germany’s defeat in WWII and used to execute Germans for war crimes. The US and UK claim that unlike Germany they are immune to the very international law that they themselves established in order to punish the defeated Germans. Washington and London can bomb and murder at will, but not Germany.
Both governments illegally and unconstitutionally (the UK Constitution is unwritten) spy on their citizens, and the Bush and Obama executive branches have eviscerated, with the complicity of Congress and the federal courts, the entirely of the US Constitution except for the Second Amendment, which is protected by the strong lobby of the National Rifle Association. If the gun control “progressives” have their way, nothing will be left of the US Constitution.
Washington and its European satellites have subordinated law to a political and economic hegemonic agenda. Just as under the heyday of colonialism when the West looted the non-white world, today the West loots its own. Greece is being looted as was Ireland, and Italy and Spain will not escape looting unless they renege on their debts and leave the EU.
Western capitalism is a looting mechanism. It loots labor. It loots the environment, and with the transpacific and transatlantic “partnerships” it will loot the sovereign law of countries. For example, France’s laws against GMOs become “restraints on trade” and subjects France to punitive law suits by Monsanto. If France doesn’t pay Monsanto the damages Monsanto claims, France is subject to punitive sanctions like Washington applies to Russia when Russia doesn’t do what Washington wants.
A new slave existence is being created in front of our eyes as law ceases to be a shield of peoples and becomes a weapon in the hands of government. Eight hundred years of reform is being overturned as Washington and its vassals invade, bomb, and overthrow governments that are out of step with Washington’s agenda. Formerly self-sufficient agricultural communities are becoming wage slaves for international agribusiness corporations. Everywhere privilege is rising above law and justice is being lost.
The concentration of wealth and power is reminiscent of the aristocratic era and of Rome under the Caesars. The demise of the rule of law has stripped ordinary people of security and dignity. Peoples of the world must protect themselves by acting in defense of the Great Charter’s principle that governments are accountable to law. Governments unaccountable to law are tyrannies whatever they might call themselves, no matter how exceptional and indispensable they declare themselves to be.
Monday in Westminster in London, the International Tribunal for Natural Justice is forming. If my understanding of this work of Humanitad is correct, we have a cause for hope. Perhaps the Tribunal will try the criminals of our time, almost all of which are “leaders” of Western governments, on the Internet with juries and prosecutors so that populations everywhere can witness the evil that every Western government represents.
Once the West is perceived as the evil force that it is, it will have to reform and again embrace Edward Coke’s vision of the Great Charter or become an unimportant backwater while the rest of the world goes on to better things. The world is saved once the world ceases to bow down to the American Caesar.

Dr. Paul Craig Roberts was Assistant Secretary of the Treasury for Economic Policy and associate editor of the Wall Street Journal. He was columnist for Business Week, Scripps Howard News Service, and Creators Syndicate. He has had many university appointments. His internet columns have attracted a worldwide following. Roberts’ latest books are The Failure of Laissez Faire Capitalism and Economic Dissolution of the West and How America Was Lost.
==

1-    Chính Sử được kể “từng phần”

2-    Văn Bản chỉ có nghĩa “hứa hẹn”, nếu bị buộc phải thực hiện

3-    Quyền chính phục vụ “kẻ cai trị” (the prince)- Nó sẽ diệt bất cứ ai đối kháng và có chủ trương tháo gỡ quyền chính. Nó sẵn sang “thỏa hiệp” và liên hiệp với bất cứ thế lực nào ĐỂ GIẾT “ĐỒNG BÀO” của chính nó, trong mục tiêu củng cố quyền chính cai trị. (Các “lãnh đạo” Việt Nam trong 4 ngàn năm, khi bị chống đối thách thức quyền cai trị, đều chạy “cầu viện” Tầu, Xiêm, Hà Lan, Pháp v.v để đàn áp “đồng bào”. Và khi cần giữ quyền cai trị khi bị “ngoại xâm đe dọa”, cũng tận dụng xương máu “đồng bào” để “chống ngoại xâm”.

4-    Chỉ có nhận thức giá trị tự thân, và Can đảm sẵn sàng chiến đấu cho giá trị tự thân của mình mới thật sự là “luật” của tương giao quyền lực.

“chính sử” luôn luôn chỉ được trích dẫn “từng phần” để lừa dối “học sinh sinh viên”..

Đề nghị ĐỌC KỸ và SUY NGHĨ..

Nhân Chủ

Bản Chất của Quyền Lực: Nền Tảng của Định Chế

===============

King John Butchered Authors of Magna Carta

 By James Bovard On June 15, 2015

… or at least he tried to butcher them.  On this day 800 years ago, King John was compelled to sign Magna Charta, formally accepting a limit to his prerogative to ravage everything in England.  But the ink on his signature was barely dry before he brought in foreign forces and tried to wipe out the barons who had compelled him to sign the Charta.  The English almost lost their newly-recognized rights within months of the signing because they were not sufficiently suspicious of the King. As David Hume noted in his magisterial History of England, “The ravenous and barbarous mercenaries, incited by a cruel and enraged prince, were let loose against the estates, tenants, manors, houses, parks of the barons, and spread devastation over the face of the kingdom. Nothing was to be seen but the flames of villages and castles reduced to ashes, the consternation and misery of the inhabitants, tortures exercised by the soldiery to make them reveal their concealed treasures…”
Few people recall that Pope Innocent speedily sought to annul the charter and formally absolved King John of any obligation to obey Magna Charta.  English liberties received a boost from the death of King John less than a year after Runnymede.
The real lesson of Magna Charta is that solemn pledges do not make tyrants trustworthy.  Similarly, American presidents are required to pledge upon taking office that “I do solemnly swear that I will faithfully… preserve, protect and defend the Constitution of the United States.” At this point, that oath does little more than spur cheers from high school civics teachers.  It has been more than 40 years since any president paid a serious price for trampling the law.  And presidents have a prerogative to trample constitutional rights as long as they periodically proclaim their devotion to democracy.
In the final realm, Magna Charta was simply a political promise – and it would only be honored insofar as private courage, resolution, and weaponry compelled sovereigns to limit their abuses.

For an excellent analysis of why the heritage of Magna Charta did not prove a panacea in this nation, see Anthony Gregory’s [1]The Power of Habeas Corpus in America [2](Cambridge, 2013).Here’s David Hume’s account of what happened after Magna Charta was signed (copied from the excellent Liberty Fund online [3]version of Hume’s history):

John seemed to submit passively to all these regulations, however injurious to majesty: He sent writs to all the sheriffs, ordering them to constrain every one to swear obedience to the twenty-five barons.s [4] He dismissed all his foreign forces: He pretended, that his government was thenceforth to run in a new tenor, and be more indulgent to the liberty and independance of his people. But he only dissembled, till he should find a favourable opportunity for annulling all his concessions. The injuries and indignities, which Edition: current; Page: [448] he had formerly suffered from the pope and the king of France, as they came from equals or superiors, seemed to make but small impression on him: But the sense of this perpetual and total subjection under his own rebellious vassals, sunk deep in his mind, and he was determined, at all hazards, to throw off so ignominious a slavery.t [5] He grew sullen, silent, and reserved: He shunned the society of his courtiers and nobles: He retired into the Isle of Wight, as if desirous of hiding his shame and confusion; but in this retreat he meditated the most fatal vengeance against all his enemies.u [6] He secretly sent abroad his emissaries to inlist foreign soldiers, and to invite the rapacious Brabançons into his service, by the prospect of sharing the spoils of England, and reaping the forfeitures of so many opulent barons, who had incurred the guilt of rebellion, by rising in arms against him.w [7] And he dispatched a messenger to Rome, in order to lay before the pope the Great Charter, which he had been compelled to sign, and to complain, before that tribunal, of the violence, which had been imposed upon him.x [8]? [9]? [9]
Innocent, considering himself as feudal lord of the kingdom, was incensed at the temerity of the barons, who, though they pretended to appeal to his authority, had dared, without waiting for his consent, to impose such terms on a prince, who, by resigning to the Roman pontiff his crown and independance, had placed himself immediately under the papal protection. He issued, therefore, a bull, in which, from the plenitude of his apostolic power, and from the authority, which God had committed to him, to build and destroy kingdoms, to plant and overthrow, he annulled and abrogated the whole charter, as unjust in itself, as obtained by compulsion, and as derogatory to the dignity of the apostolic see. He prohibited the barons from exacting the observance of it: He even prohibited the king himself from paying any regard to it: He absolved him and his subjects from all oaths, which they had been constrained to take to that purpose: And he pronounced a general sentence of excommunication against every one, who should persevere in maintaining such treasonable and iniquitous pretensions.y [10]

The king, as his foreign forces arrived along with this bull, now ventured to take off the mask; and, under sanction of the pope’s decree, recalled all the liberties which he had granted to his subjects, and which he had solemnly sworn to observe. But the spiritual weapon was found upon trial to carry less force with it, than he had reason from his own experience to apprehend. The primate refused to obey the pope in publishing the sentence of excommunication against the barons; and though he was cited to Rome, that he might attend a general council, there assembled, and was suspended, on account of his disobedience to the pope, and his secret correspondence with the king’s enemies.z [11] Though a new and particular sentence of excommunication was pronounced by name against the principal barons;a [12] John still found, that his nobility and people, and even his clergy, adhered to the defence of their liberties, and to their combination against him: The sword of his foreign mercenaries was all he had to trust to for restoring his authority.? [13]? [13]

The barons, after obtaining the Great Charter, seem to have been lulled into a fatal security, and to have taken no rational measures, in case of the introduction of a foreign force, for reassembling their armies. The king was from the first master of the field; and immediately laid siege to the castle of Rochester, which was obstinately defended by William de Albiney, at the head of a hundred and forty knights with their retainers, but was at last reduced by famine.30th Nov. John, irritated with the resistance, intended to have hanged the governor and all the garrison; but on the representation of William de Mauleon, who suggested to him the danger of reprizals, he was content to sacrifice, in this barbarous manner, the inferior prisoners only.b [14] The captivity of William de Albiney, the best officer among the confederated barons, was an irreparable loss to their cause; and no regular opposition was thenceforth made to the progress of the royal arms. The ravenous and barbarous mercenaries, incited by a cruel and enraged prince, were let loose against the estates, tenants, manors, houses, parks of the barons, and spread devastation over the face of the kingdom. Nothing was to be seen but the flames of villages and castles reduced to ashes, the consternation and misery of the inhabitants,Edition: current; Page: [450] tortures exercised by the soldiery to make them reveal their concealed treasures, and reprizals no less barbarous, committed by the barons and their partizans on the royal demesnes, and on the estates of such as still adhered to the crown. The king, marching through the whole extent of England, from Dover to Berwic, laid the provinces waste on each side of him; and considered every state, which was not his immediate property, as entirely hostile and the object of military execution. The nobility of the north in particular, who had shewn greatest violence in the recovery of their liberties, and who, acting in a separate body, had expressed their discontent even at the concessions made by the Great Charter; as they could expect no mercy, fled before him with their wives and families, and purchased the friendship of Alexander, the young king of Scots, by doing homage to him.

The barons, reduced to this desperate extremity, and menaced with the total loss of their liberties, their properties, and their lives, employed a remedy no less desperate; and making applications to the court of France, they offered to acknowledge Lewis, the eldest son of Philip, for their sovereign; on condition, that he would afford them protection from the violence of their enraged prince. Though the sense of the common rights of mankind, the only rights that are entirely indefeasible, might have justified them in the deposition of their king; they declined insisting before Philip, on a pretension, which is commonly so disagreeable to sovereigns, and which sounds harshly in their royal ears. They affirmed, that John was incapable of succeeding to the crown, by reason of the attainder, passed upon him during his brother’s reign; though that attainder had been reversed, and Richard had even, by his last will, declared him his successor. They pretended, that he was already legally deposed by sentence of the peers of France, on account of the murder of his nephew; though that sentence could not possibly regard any thing but his transmarine dominions, which alone he held in vassalage to that crown.1216. On more plausible grounds, they affirmed, that he had already deposed himself by doing homage to the pope, changing the nature of his sovereignty, and resigning an independant crown for a see under a foreign power. And as Blanche of Castile, the wife of Lewis, was descended by her mother from Henry II. they maintained, though many other princes stood before her in the order of succession, that they had not shaken off the royal family, in chusing her husband for their sovereign.? [15]? [15]Edition: current; Page: [451]

Philip was strongly tempted to lay hold on the rich prize which was offered to him. The legate menaced him with interdicts and excommunications, if he invaded the patrimony of St. Peter, or attacked a prince, who was under the immediate protection of the holy see.c [16] But as Philip was assured of the obedience of his own vassals, his principles were changed with the times, and he now undervalued as much all papal censures, as he formerly pretended to pay respect to them. His chief scruple was with regard to the fidelity, which he might expect from the English barons in their new engagements, and the danger of entrusting his son and heir into the hands of men, who might, on any caprice or necessity, make peace with their native sovereign, by sacrificing a pledge of so much value. He therefore exacted from the barons twenty-five hostages of the most noble birth in the kingdom;d [17] and having obtained this security, he sent over first a small army to the relief of the confederates; then more numerous forces, which arrived with Lewis himself at their head.

The first effect of the young prince’s appearance in England was the desertion of John’s foreign troops, who, being mostly levied in Flanders, and other provinces of France, refused to serve against the heir of their monarchy.e [18] The Gascons and Poictevins alone, who were still John’s subjects, adhered to his cause; but they were too weak to maintain that superiority in the field, which they had hitherto supported against the confederated barons. Many considerable noblemen deserted John’s party, the earls of Salisbury, Arundel, Warrene, Oxford, Albemarle, and William Mareschal the younger: His castles fell daily into the hands of the enemy: Dover was the only place, which, from the valour and fidelity of Hubert de Burgh, the governor, made resistance to the progress of Lewis:f [19] And the barons had the melancholy prospect of finally succeeding in their purpose, and of escaping the tyranny of their own king, by imposing on themselves and the nation a foreign yoke. But this union was of short duration between the French and English nobles; and the imprudence of Lewis, who, on every occasion, showed too visible a preference to the former, encreased that jealousy, which it was so natural for the latter to entertain in their present situation.g [20] The viscount of Melun, too, itEdition: current; Page: [452] is said, one of his courtiers, fell sick at London, and finding the approaches of death, he sent for some of his friends among the English barons, and warning them of their danger, revealed Lewis’s secret intentions of exterminating them and their families as traitors to their prince, and of bestowing their estates and dignities on his native subjects, in whose fidelity he could more reasonably place confidence.h [21] This story, whether true or false, was universally reported and believed; and concurring with other circumstances, which rendered it credible, did great prejudice to the cause of Lewis. The earl of Salisbury and other noblemen deserted again to John’s party;i [22] and as men easily change sides in a civil war, especially where their power is founded on an hereditary and independant authority, and is not derived from the opinion and favour of the people, the French prince had reason to dread a sudden reverse of fortune. The king was assembling a considerable army, with a view of fighting one great battle for his crown; but passing from Lynne to Lincolnshire, his road lay along the sea-shore, which was overflowed at high water; and not chusing the proper time for his journey, he left in the inundation all his carriages, treasure, baggage, and regalia. The affliction for this disaster, and vexation from the distracted state of his affairs, encreased the sickness under which he then laboured; and though he reached the castle of Newark, he was obliged to halt there, and his distemper soon after put an end to his life,17th Octob. Death and character of the king. in the forty-ninth year of his age, and eighteenth of his reign; and freed the nation from the dangers, to which it was equally exposed, by his success or by his misfortunes.


Article printed from Antiwar.com Blog: http://antiwar.com/blog
URL to article: http://antiwar.com/blog/2015/06/15/king-john-butchered-authors-of-magna-carta/
URLs in this post:

[3] excellent Liberty Fund online : http://oll.libertyfund.org/titles/695
Advertisements