Phi hành gia Carl Edward Sagan đã viết  cảm nghĩ của ông về tấm hình Trái Đất như “Cái Chấm Xanh Mờ Nhạt” do phi thuyền Voyager I chụp gửi về, từ một vị trí cách quả Đất khoảng 6 tỷ km (3,7 tỷ dặm) năm 1990, trong quyển sách của ông “Cái Chấm Xanh Mớ Nhạt : Một Viễn Kiến về  Tương Lai Nhân Loại trong Không Gian (Pale Blue Dot: A Vision of the Human) Future in Space, như sau:

  “ Nhìn từ khoảng cách toàn diện này, Trái đất chẳng có vẽ gì là đặc biệt để đáng chú tâm đến. Nhưng đối với chúng ta, nó lại là khác. Hãy xem xét lại cái dấu chấm đó. Nó là nơi này đây. Cái chấm đó là nơi chốn mái nhà. Cái chấm Đó chính là chúng ta. Trên đó tất cả mọi người bạn yêu quý, tất cả mọi người bạn biết, tất cả mọi người bạn đã từng được nghe nói đến, tất cả mỗi mọi con người đã từng hiện hữu, đã từng sống hết cuộc đời của họ. Tổng hợp vui sướng và khổ đau của chúng ta, của hàng ngàn những tôn giáo quả quyết, những ý thức hệ khẳng định, và những giáo điều kinh tế, của mọi người thợ săn và mọi tên thổ phỉ, mọi vị anh hùng và mọi kẻ hèn nhát, mọi kẻ tác tạo và mọi kẻ phá hủy  văn minh, mọi vị vua chúa và tất cả thường dân, tất cả các cặp thanh niên nam nữ yêu nhau, tất cả các bà mẹ và người cha, mọi đứa trẻ đầy kỳ vọng, tất cả mọi nhà phát minh và thám hiểm, tất cả mọi thầy giáo mô phạm, tất cả các tên chính trị gia tham nhũng, tất cả các thần tượng “siêu sao”, mọi kẻ “lãnh đạo tối cao”, mọi vị thánh và tất cả kẻ tội đồ trong lịch sử của loài người chúng ta đều đã từng sống ở chính nơi đó – trên một hạt bụi nhỏ nhoi lơ lửng trong tia nắng mặt trời.

            Trái đất là một sân khấu rất nhỏ trong một khán đài vũ trụ rộng lớn. Hãy ngẫm nghĩ đến những con sông máu tuôn tràn bỏi những tên tướng lãnh và những tên hoàng đế, để trong vinh quang và chiến thắng bọn họ có thể trở thành những bậc bá chủ nhất thời của một phần cực nhỏ của một dấu chấm. Hãy suy nghĩ về những tàn ác không ngừng đến từ những cư dân của một góc của cái điểm ảnh cực tiểu trong tấm hình này lên trên các cư dân chẳng khác gì họ mấy  ở một cái góc khác nào đó.

            Mức thường xuyên nhầm lẫn của họ đến cỡ như vậy đấy, Họ giết nhau hăm hở đến mức như thế đấy , lòng hận thù của họ sôi sục  đến mức độ như vậy đấy . Những hành xử ra vẻ của chúng ta, sự tưởng tượng tự quan trọng về mình của chúng ta, cái ảo tưởng rằng chúng ta có một vị trí đặc quyền nào đó trong vũ trụ, bị cái dấu chấm mờ nhạt này thách thức.

            Hành tinh của chúng ta là một hạt bụi cô đơn trong vũ trụ lớn lao bao trùm bóng tối. Trong sự mờ nhạt tầm thường của chúng ta – nằm trong tất cả cái sự bao la vũ trụ này – không một dấu hiệu gì cho thấy sẽ có sự trợ giúp đến từ một nơi nào khác để cứu chúng ta khỏi chính mình.

            Cho đến tận ngày nay Trái đất là thế giới duy nhất được biết dung chứa sự sống. Không nơi nào khác có cả, ít nhất là trong tương lai gần kề, để loài người chúng ta có thể di chuyển tới. Tham quan qua thôi, thì được. Cư ngụ lại, thì chưa thể. Dù muốn hay không, trong lúc này, trái đất là nơi duy nhất mà chúng ta thiết lập nền tảng của chúng ta.

Người ta cho đến nay vẫn nói rằng khoa thiên văn học là một tiến trình làm khiêm tốn và xây dựng nhân cách (người ta- vì hiểu biết thêm về vũ trụ sẽ nhận ra được sự nhỏ bé không chỉ của cá nhân mình mà của cả cái “thế giới tưởng là vĩ đại” của mình-NK chú thích). Có lẽ không còn minh chứng nào rõ rệt hơn về sự điên rồ tự phụ của con người bằng cái hình ảnh xa tít này của cái thế giới nhỏ xíu của chúng ta. Với tôi, nó nhấn mạnh trách nhiệm của chúng ta để đối xử tử tế với nhau hơn và giữ gìn và trân trọng cái dấu chấm xanh mờ nhạt đó, mái nhà duy nhất mà chúng ta từng biết đến.  “”

The Pale Blue Dot is a photograph of planet Earth taken in 1990 by the Voyager 1 spacecraft from a record distance of about 6 billion kilometers (3.7 billion miles) from Earth, as part of the solar system Family Portrait series of images. In the photograph, Earth is shown as a tiny dot (0.12 pixel in size) against the vastness of space.[2

From this distant vantage point, the Earth might not seem of any particular interest. But for us, it’s different. Consider again that dot. That’s here. That’s home. That’s us. On it everyone you love, everyone you know, everyone you ever heard of, every human being who ever was, lived out their lives. The aggregate of our joy and suffering, thousands of confident religions, ideologies, and economic doctrines, every hunter and forager, every hero and coward, every creator and destroyer of civilization, every king and peasant, every young couple in love, every mother and father, hopeful child, inventor and explorer, every teacher of morals, every corrupt politician, every “superstar,” every “supreme leader,” every saint and sinner in the history of our species lived there – on a mote of dust suspended in a sunbeam.
The Earth is a very small stage in a vast cosmic arena. Think of the rivers of blood spilled by all those generals and emperors so that in glory and triumph they could become the momentary masters of a fraction of a dot. Think of the endless cruelties visited by the inhabitants of one corner of this pixel on the scarcely distinguishable inhabitants of some other corner. How frequent their misunderstandings, how eager they are to kill one another, how fervent their hatreds. Our posturings, our imagined self-importance, the delusion that we have some privileged position in the universe, are challenged by this point of pale light. Our planet is a lonely speck in the great enveloping cosmic dark. In our obscurity – in all this vastness – there is no hint that help will come from elsewhere to save us from ourselves.
The Earth is the only world known, so far, to harbor life. There is nowhere else, at least in the near future, to which our species could migrate. Visit, yes. Settle, not yet. Like it or not, for the moment, the Earth is where we make our stand. It has been said that astronomy is a humbling and character-building experience. There is perhaps no better demonstration of the folly of human conceits than this distant image of our tiny world. To me, it underscores our responsibility to deal more kindly with one another and to preserve and cherish the pale blue dot, the only home we’ve ever known.

Carl Edward Sagan (/ˈseɪɡən/; November 9, 1934 – December 20, 1996) was an Americanastronomer, astrophysicist, cosmologist.

“The Universe is created for us! We’re at the center! Everything pays homage to us!”–and concluding that our pretensions are amusing, our aspirations pathetic, that this must be the planet of the idiots.

Consider again that pale blue dot we’ve been talking about. Imagine that you take a good long look at it. Imagine you’re staring at the dot for any length of time and then try to convince yourself that God created the whole Universe for one of the 10 million or so species of life that inhabit that speck of dust.

Now take it a step further. Imagine that everything was made just for a single shade of that species, or gender, or ethnic or religious subdivision. If that doesn’t strike you as unlikely, pick another dot. Imagine it to be inhabited by a different form of intelligent life. They, too, cherish the notion of a God who has created everything for their benefit. How seriously do you take their claim?

Our ancestors lived out of doors. They were as familiar with the night sky as most of us are with our favorite television programs. The Sun, the Moon, the stars, and the planets all rose in the east and set in the west, traversing the sky overhead in the interim.The motion of the heavenly bodies was not merely a diversion. For gatherers, as well as for agricultural peoples, knowing about the sky was a matter of life and death.

How lucky for us that the Sun, the Moon, the planets, and the stars are part of some elegantly configured cosmic clockwork! It seemed to be no accident. They were put here for a purpose, for our benefit. Who else makes use of them? What else are they good for? And if the lights in the sky rise and set around us, isn’t it evident that we’re at the center of the Universe? These celestial bodies–so clearly suffused with unearthly powers, especially the Sun on which we depend for light and heat–circle us like courtiers fawning on a king. Even if we had not already guessed, the most elementary examination of the heavens reveals that we are special.

The Universe seems designed for human beings. It’s difficult to contemplate these circumstances without experiencing stirrings of pride and reassurance. The entire Universe, made for us! We must really be something. This satisfying demonstration of our importance, buttressed by daily observations of the heavens, made the geocentrist conceit a transcultural truth–taught in the schools, built into the language, part and parcel of great literature and sacred scripture.

Dissenters were discouraged, sometimes with torture and death. It is no wonder that for the vast bulk of human history, no one questioned it. Aristotle, Plato, St. Augustine, St. Thomas Aquinas, and almost all the great philosophers and scientists of all cultures over the 3,000 years ending in the seventeenth century bought into this delusion.

Some busied themselves figuring out how the Sun, the Moon, the stars, and the planets could be cunningly attached to perfectly transparent, crystalline spheres, that would explain the complex motions of the celestial bodies so meticulously chronicled by generations of astronomers. never mind how many kings, popes, philosophers, scientists, and poets insisted on the contrary–the Earth through those millennia stubbornly persisted in orbiting the Sun.

You might imagine an uncharitable extraterrestrial observer looking down on our species over all that time–with us excitedly chattering, “The Universe is created for us! We’re at the center! Everything pays homage to us!”–and concluding that our pretensions are amusing, our aspirations pathetic, that this must be the planet of the idiots. But such a judgment is too harsh. We did the best we could. There was an unlucky coincidence between everyday appearances and our secret hopes. We tend not to be especially critical when presented with evidence that seems to confirm our prejudices.

Philosophy and religion cautioned that the gods, or God, were far more powerful than we, jealous of their prerogatives and quick to mete out justice for insufferable arrogance. At the same time, these disciplines had not a clue that their own teaching of how the Universe is ordered was a conceit and a delusion.

Every other proposal, and their number is legion, to displace us from cosmic center stage has also been resisted, in part for similar reasons. We seem to crave privilege, merited not by our work, but by our birth, by the mere fact that, say, we are humans and born on Earth. We might call it the anthropocentric–the “human-centered”–conceit. This conceit is brought close to culmination in the notion that we are created in God’s image: The Creator and Ruler of the entire Universe looks just like me. My, what a coincidence. How convenient and satisfying!

The 6th Century B.C. Greek philosopher Xenophanes understood the arrogance of the perspective. Here’s what he said: “The Ethiopians make their gods black and snub-nosed; the Thracians say theirs have blue eyes and red hair. Yes, and if oxen and horses or lions had hands, and could paint with their hands, and produce works of art as men do, horses would paint the forms of the gods like horses, and oxen like oxen.”

The immense distances to the stars and the galaxies mean we see everything in space in the past, some as they were before the Earth came to be. Telescopes are time machines. Long ago, when an early galaxy began to pour light out into the surrounding darkness, no witness could have known that billions of years later, some remote clumps of rock and metal, ice and organic molecules would fall together to make a place called Earth. Or that life would arise and thinking beings evolve, who would one day capture a little of that galactic light, and try to puzzle out what had sent it on its way.

And after the Earth dies some 5 billion years from now, after it is burned to a crisp or even swallowed by the Sun, there will be other worlds and stars, and galaxies coming into being, and they will know nothing of a place once called Earth. Those worlds in space are as countless as all the grains of sand in all the beaches of the Earth. Each of those worlds is as real as ours. In every one of them there is a succession of incidents, events, occurences, which influence its future. Countless worlds, numberless moments, an immensity of space and time.

And on our small planet, in this moment, here we face a critical branch point in history. What we do to our world, right now, will propagate down to the centuries and powerfully affect the destiny of our descendants. It is well within our power to destroy our civilisation and, perhaps, our species as well. If we capitulate to superstition or greed, or stupidity, we can plunge our world into the darkness deeper than a time between the collapse of classical civilisation and the Italian Renaissance.

But we are also capable of using our compassion and our intelligence, our technology and our wealth to make abundant and meaningful life for every inhabitant of this planet; to enhance enormously our understanding of the universe and to carry us to the stars.

 

==

Advertisements