Tư Bản và Nợ Nần hay Quyền Chính và “Tự Nguyện Nợ Lần”

Cuộc tranh luận “lòng tham” và “đạo lý” qua vấn đề đại đa số  99% nhân loại ngập lụt trong nợ nần của giới 1% quyền lực đặc quyền chưa bao giờ đi vào đúng hướng để xác định nguyên nhân của vấn nạn. Các chuyên gia kinh tế, lý thuyết chính trị, kể cả các nhà đạo đức luân lý đều qui tội vào cho “lòng tham”, tính “tư bản” của con người và xã hội.

Vừa qua, giáo sư kinh tế Michael Hudson, người được ông Paul Craig Roberts trân trọng và ca ngơi gọi là nhà kinh tế chân chính duy nhất còn lại của thế kỷ này, đã trao đổi vấn đề nợ nần nhân nhắc đến quyển sách nổi tiếng của nhà phi quyền chính, giáo sư David Graeber “Nợ Nần: 5000 năm Đầu Tiên ( Debt: The First 5000 Years.).

Điều lạ lùng là nhà kinh tế lỗi lạc này lý giải thảm trạng NỢ NẦN của 99% nhân loại qua từng thời đại, cũng như nhắc lại vấn đề GIẦU NGHÈO, NỢ NẦN mà ngay triết gia cổ đại Hy Lạp Plato va Socrates cũng quan tâm và…qui vào LÒNG THAM TƯ BẢN dẫn đến sự kiện thường trực của việc tài sản tập trung vào tay thiểu số!

Một nhà kinh tế dầy dạn kinh nghiệm quyền chính như M.Hudson và cũng đọc qua tác phẩm nghiên cứu nhân văn lớn của nhà phi quyền chính David Graeber  Debt: The First 5000 Years mà cũng không một chữ nào chất vấn TẠI SAO NHÓM THIỂU SỐ LẠI CÓ KHẢ NĂNG QUI TỤ TÀI SẢN QUA NỢ NẦN của giới 99% lâu dài và bền bỉ vững chắc như vậy? Đến nỗi đám dân đông đúc đến 99% đành phải bỏ trốn hoặc chịu đựng sự bất công bạo ngược lâu bền đến nỗi chịu đựng hết sức rồi buộc phải nổi loạn qua từng thời kỳ? Rồi lại đâu vào đó, tiếp tục nợ ..thành một chuỗi NỢ LẦN….

AI BẢO VỆ CHO GIỚI 1% NÀY thực hiện được sự bạo ngược phi lý nắm chặt cơ cấn TÀI SẢN, PHƯƠNG TIỆN SẢN XUẤT và TIÊU THỤ và  gông cùm CỦA NỢ LẦN ?

Quyền Chính! nghĩa là QUYỀN LỰC được (đúng ra là  bị) CHÍNH ĐÁNG HÓA. Chính cái “quyền chính” này đã khiến giới 1% tận dụng “pháp luật” và quyền chính nhà nước tích tụ thâu tóm phương tiện, điều kiện sản xuất và phương hướng tiêu thụ của giới  99%, và chính giới 99% mặc nhiên chấp nhận sự bất công gian lận này là “chính đáng” và “hợp pháp”.

Nếu không có “quyền chính”, làm sao nhóm 1% có thể tận dụng sức lao động và trả rẻ mạt để tích lũy tài sản một cách bất công? Nếu không có “quyền chính” giới 99% làm sao có thể bị buộc phải chấp nhận những “luật lệ” ràng buộc sự tự do tương tác, sáng tạo sản xuất của họ để chỉ phải trông chờ vào giới 1% để có công ăn việc làm lợi tức nhỏ nhoi rồi mang NỢ NẦN nối tiếp nhau không thể trả hết được thành một thể chế NỢ LẦN?

Một cách đơn giản và thực tế, nếu không có hệ thống quyền chính và những luật lệ ràng buộc nhằm tạo đặc quyền cho giới 1%, quí vị sẽ tự do khai triển khả năng cá nhân tương tác theo đúng khả năng và nhu cầu đồng thuận mà không bị buộc phải làm đơn xin phép để được cấp giấy phép hành nghề hay thiết lập cơ sở thương mại kỹ nghệ v.v Hay nói thẳng quí vị và con cháu quí vị không còn bị buộc phải “ĐI HỌC”  chỉ để đáp ứng nhu cầu đòi hỏi của bọn tập đoàn 1%, được mỹ miều lửa bịp gọi là “ĐÁP ỨNG THỊ TRƯỜNG LAO ĐỘNG NHÂN DỤNG”, – để “XIN được việc làm” –  cái thị trường “TỰ DO NHÂN DỤNG” này hoàn toàn bị nhóm 1% và quyền chính khống chế, và nó thay đổi soành soạch, khiến nhiều giai đoạn học xong “kiến thức chuyên môn” đã “lỗi thời”. Không có quyền chính,  quí vị tự sáng tạo việc làm, tự do hành nghề trao đổi sản phẩm, dịch vụ; con cái quí vị đi học vì đam mê tìm hiểu, yêu thích kiến thức- đúng với ý nghĩa của GIÁO DỤC và KIẾN THỨC, điều mà trong nhân loại hiện nay chỉ có một số ít ỏi vượt thoát hệ thống mới làm được!

Không có quyền chính ràng buộc, mỗi chúng ta có tự do hành nghề chọn nghề và trao đổi sản phẩm, lao động mà không bị buộc phải làm thuê mướn cho một công ty nào hết để có lợi tức- thu nhập. Chúng ta tự do tương tác, tự do sáng tạo để sinh tồn, để có lợi tức, và tự do trao đổi ngay cả với tập đoàn một cách tự nguyện mà không bị điều kiện áp chế. Như vậy làm sao còn giới 1% hiện hữu? Làm sao có bóc lột cưỡng ép khi chúng ta mỗi cá nhân có quyền tự do hành xử tự vệ kinh tế? Bóc lột cưỡng bức, Nó hiện hữu vì có quyền chính và dựa vào quyền chính để hiện hữu và tồn tại thao túng hàng chục thế kỷ, càng ngày càng mạnh, vì nhà nước càng ngày càng lớn song hành với sự “hợp tác” với tập đoàn càng ngày càng khắn khít và nhiều quyền lực hơn bao giờ!

Vấn nạn là hệ thống quyền chính được tập trung vào cái ảo thể gọi là Nhà Nước (the State). Nó ràng buộc áp chế khả năng tự do khai triển và tự do tương tác để tạo điều kiện cho 1% thao túng và trói buộc khả năng và điều kiện thương lượng trao đổi cũng như phản kháng của giới 99%.

Lão Tử, Trang Tử đã nhìn ra vấn nạn và nguyên nhân của vấn nạn này hàng ngàn năm trước. Giải pháp cũng đã được đề nghị qua từng thời kỳ lịch sử. Nhưng nhân loại không mấy ai “được phép” chú ý, một phần vì hệ thống giáo dục, thông tin chính qui nhồi sọ trong hướng củng cố quyền chính. Nhưng phần lớn chính bản thân nơi con người không còn hay đánh mất tinh thần chất vấn và tự trách nhiệm. Tính huân tập này khiến nay chính cá nhân mỗi chúng ta luôn hành xử phi quyền chính nhưng không hề nhận thức ra đề khai triển nó.

Chính mỗi cá nhân con người đã tự đặt chính mính vào “rọ quyền chính” và không muốn tìm lối thoát. Mà chỉ thực hiện những cuộc “cách mạng” để chui ra từ cái rọ quyền chính này rồi lại tự tạo một cái “rọ quyền chính” khác để tự nguyện tàn sát lẫn nhau chui vào. Lịch sữ chính trị nhân loại này đã minh chứng với đầy đủ chứng tích về chứng loạn tâm này!

Tính tư bản hay lòng tham là một phản ứng sinh tồn tự nhiên của mọi sinh vật trong điểu kiện khó khăn và mội trường co thắt, nhất là sinh vật xã hội ở tầng phát triển trong tính định chế như “loài người”. Nó chẳng có gì tác hại nhiều và  về lâu dài sẽ được cân bằng – khi không có định chế quyền chính nuôi dưỡng và bảo vệ nó. Tính tư bản và lòng tham sẽ tự bảo hòa khi có tự do tương tác tự nguyện vì mọi người đều có quyền và khả năng tự vệ cũng như bất hợp tác. Cá nhân hay nhóm người phải tìm hướng trao đổi, điều đình và tương nhượng với nhau để tồn tại vì quyền lợi của chính mình khi không còn định chế quyền chính để dựa dẫm, lạm dụng hay ràng buộc.

Cho nên khi nhận định rằng xã hội phi quyền chính là một xã hội ổn định trật tự trong một mô thức tổ chức cao hoàn toàn không phải là nói quá. Nó tổ chức ở cấp cao vì tự do tương tác trao đổi tự nguyện đồng thuận và tương nhượng lẫn nhau từ mỗi nỗ lực cá nhân tự trách nhiệm mà không có một nỗ lực triệt hạ nhau vì quyền chính, nắm quyền chính hay dựa vào quyền chính -tận dụng quyền chính để chiếm phần thượng phong như chúng ta đang thấy hôm nay ở tất cả mọi xã hội.  Trong hệ thống quyền chính, những kẻ vô lại bất tài, yếu hèn nhưng gian manh lại luôn  trở thành những tên độc tài quyền lực hoặc quyền thế, giầu có vì “quen biết gần gũi” hoặc tận dụng tín lý quyền chính. Những tên băng hoại tâm thần nhiều thủ đoạn lại thường CAI TRỊ  , nắm vận mạng phương tiện sinh sống của hàng trăm triệu người dư khả năng hành nghề tự túc, tương tác, ngay cả  HÀNG NGÀN CON NGƯỜI TRÍ TUỆ nhân bản cũng bị buộc phải lam lũ, làm thuê, làm kẻ tay sai thừa hành thiếu hụt nợ nần vì “luật lệ ràng buộc” của quyền chính. Xưa có Lã Bất Vi, các loại  vua chúa, lãnh chúa.  Nay có Jack Ma, Bill Gates,Mark Zuckerberg, George Soros v.v cùng  “lãnh đạo chính trị” đủ loại đang nắm gọn nguồn chi phối thuê mướn cai trị nắm vận mạng và điều khiển hầu như tất cả các bộ óc trí tuệ tất cả các ngành! Những con người trí tuệ đầy khả năng phải làm thuê mướn tay sai cho những tên “lãnh đạo”, những tên “tài phiệt” trong tiến trình tự nô lệ hóa hộ và nô lệ hóa quần chúng xã hội.

Tính tư bản, lòng tham không phải là nguyên nhân của vấn nạn, Quyền chính là nguyên nhân của mọi khủng hoảng băng hoạ, gian lận, lửa đảo và bất nhân. Quyền chính khóa tay ràng buộc tất cả mọi người và  làm một cá nhân bình thường, tầm thường, ngay cả nhu nhược hèn yếu trở thành quyền lực bao trùm, quyền uy tột đỉnh vì SỰ TỰ NGUYỆN LÀM NÔ LỆ CỦA LOÀI NGƯỜI qua tín lý quyền chính Nhà nước mà Étienne de La Boétie một nhà phi quyền chính thế kỷ 16 đã vạch rõ.

PQC

TB: Trang Nhân Chủ Phi Quyền Chính đã giới thiệu nhà phi quyền chính David Graeber cũng như tác phẩm “Sự tự nguyện nộ lệ của con người” Etienne de la Boetie.

THAM KHẢO:

Revolts of the Debtors: From Socrates to Ibn Khaldun

By Michael Hudson

June 26, 2016 “Information Clearing House” – “Counterpunch” – Last week I attended a wonderful conference in the university town of Tübingen, Germany, on “Debt: The First 3500 Years,” to bring ancient historians together to discuss David Graeber’s book Debt: The First 5000 Years.

I was enlightened by two papers in particular. Doctoral fellow Moritz Hinsch from Berlin collected what Socrates (470-399 BC) and other Athenians wrote about debt, and the conference’s organizer, Prof. John Weisweiler, presented the new view of late imperial Rome as being still a long way from outright serfdom. The 99 Percent were squeezed, but “the economy” grew – in a way that concentrated growth in the hands of the One Percent. In due course this bred popular resentment that spread in the form of debtor revolts, not only in the Roman Empire but that of Iran as well, leading to religious reforms to limit the charging of interest and self-indulgent greed in general.

I had not been in Tübingen since 1959, and it was my first chance to meet with David Graeber since he moved to England to teach at the London School of Economics after being hounded out of his apartment in New York City in the wake of the police and FBI crackdown against Occupy Wall Street. Our mutual German publisher, Klett-Cotta, sent its senior editor from nearby Stuttgart to discuss their German translation of my Killing the Host, to appear in November, as Der Sektor: Warum die Globale Finanzwirtschaft uns Zerstört.

Socrates’ views on whether bad debts should be paid

In Book I of Plato’s Republic (380 BC), Socrates discusses the morality of repaying debts. Cephalus, a businessman living in the commercial Piraeus district, states the typical ethic that it is fair and just to pay back what one has borrowed or received.[1] Socrates replies that it would not be just to return weapons to a man who has turned into a lunatic. Because of the consequences, paying back the debt would be the wrong thing to do.

At issue is not the micro-economic morality of paying a debt, but how this act affects society. If a madman is intent on murder, returning his weapon to him will enable him to commit unjust acts. The morality of paying back all debts is not necessarily justice. We need to take the overall consequences into account.

A similar logic may apply to today’s debate over whether Greece should pay back the IMF and European Central Bank (ECB) for the money that they have provided since 2010 to save bondholders from losses on loans (largely by French and German banks). The terms oblige the Greek government to pay in full instead of writing down debts to reflect the actual ability to pay.

The IMF staff calculated repeatedly that Greece had no way of paying off these debts, so the IMF violated its own articles of agreement (and its “No More Argentinas” rule) that it should not lend to countries which, in the judgment of its research staff, have no foreseeable means to pay.[2] IMF board members also protested to the bondholder bailout – all to no avail.

The morality of paying off the IMF and ECB is analogous to paying off the madman discussed by Socrates. At issue is what should be saved: wealthy creditors from loss (and the morality that all debts should be paid), or the overall economy from unemployment and misery leading to emigration, worse health and shorter lifespans. They have used their debt leverage to demand that Greece impose austerity, increase unemployment (now running at an enormous 25 percent for IV-2015 – I-2016), scale back pensions to retirees, and privatize public infrastructure to pay creditors – while running a budget surplus to suck even more money out of the economy.

When the Greek people voted in 2015 to reject these demands, the ECB and European Union insisted that referendums didn’t matter. Shifting economic policy from voters to bankers already had led Frank Schirrmacher to write an article in the Frankfurter Allgemeine Zeitung, “Democracy is Junk.”

What really is at issue is the selfish and abusive behavior of creditors. Later in the Republic (Book VIII, 555d-556b), Socrates talks with Glaucon, pointing to the “negligence and encouragement of licentiousness in oligarchies.” Their greed, Socrates explains, inserts the parasitic “sting of their money into any of the remainder who do not resist.” The effect is to burden many Athenians with debt, to suffer foreclosure on their land and disenfranchisement, fostering “the drone and pauper element in the state.” This leaves the people (the demos) to “conspire against the acquirers of their estates and the rest of the citizens, and be eager for revolution.”

The way to quench this disaster in the making, Socrates suggests, is to enact “a law prohibiting a man from doing as he likes with his own, or in this way, by a second law that does away with such abuses.”

“What law?” asks Glaucon.

“The law that is next best … commanding that most voluntary contracts should be at the contractor’s risk. The pursuit of wealth would be less shameless in the state and fewer of the evils of which we spoke just now would grow up there.”

This obligation of creditors to share in the risk of non-payment is precisely what the IMF staff and other critics of the European Central Bank’s pro-creditor line are now belatedly insisting. It is the principle that American bank reformers urged after the 2008 crash: Banks that made junk mortgage loans beyond the ability of debtors to pay should have their reckless and often fraudulent “liars’ loans” downsized to reflect reasonable rental values and real estate prices instead of being allowed to foreclose and push the U.S. economy into debt deflation.

Concentration of wealth by Rome’s One Percent leads debtors to revolt

Roman emperors sponsored a market economy that aimed at producing a fiscal surplus, which was used largely to pay mercenaries. Wealth and political power were concentrated in the imperial bureaucracy, army leaders, and their suppliers and provisioners. The tax reform of Diocletian (ruled 284-305), enacted in 297, taxed the hitherto exempt wealthy landowners as well as the rest of the economy. His successor, Constantine (ruled 306-337), enacted a monetary reform in the 310’s, basing the military-fiscal state on the gold solidus.

The effect was monetary deflation. “Like the gold standard of the nineteenth and twentieth centuries,” Prof. Weisweiler explained in his paper on the Late Roman economy, “the introduction of the solidus was a golden age for capital-owners but a dark period for lower strata of the population.” Yet Medium-sized farms survived without being reduced to serfdom, and wage labor was available for hire at harvest time. The proportion of Italy’s population enslaved is now deemed to have been around 15 percent.

There were no slave revolts, but debtors rebelled or defected to invaders, as they had done earlier in antiquity. Prof. Weisweiler described how, when a Gothic army defeated that of Rome at Adrianople (eastern Turkey) in 378, local guides brought the victors “to the villas of great landowners, who were then plundered by a coalition of Gothic soldiers and local residents. When in 408 the Romano-Gothic military leader Alaric for the first time besieged the city of Rome, his forces were swollen by many debtors who left the imperial capital to join his army.”

Richard Payne of the University of Chicago gave a paper explaining how peasant revolts against Persia’s Sasanian rulers a century later sought to “restore” an egalitarian Zoroastrian order as a protest against the extreme polarization that widened the gap between luxury and poverty. The new morality of economic balance rejected silk garments, silver wine vessels and other status symbols of the elites. Interest was condemned, as it had been under Christianity and would be under Islam. All religious urged mutual aid and warned about abusive wealth-seeking by the elites. What occurred culturally was a revulsion against luxury and hubris – a Greek word that connoted not only arrogance, but arrogance that took the form of injuring others.

Ideology and antiquity

Creditors were the typical class singled out as oppressive and destructive of society. Their self-centered wealth addiction was seen as stripping society to serve their own compulsive drives. It was to praise moderation and even to prefer a poverty of equality to indulgence in luxury that Christianity, Islam and other religious movements of the early first millennium AD took root.

By the 14th century the great Tunisian Islamic philosopher of history, Ibn Khaldun, described societies gaining prosperity through “group feeling,” only to lose it within about 120 years as the ruling dynasty succumbed to self-indulgence and greed – paving the way for their land to be conquered from without or taken over from within.

My own paper for the conference described how Ibn Khaldun’s “rise and fall” view of history in The Muqaddimah was echoed in Giambatisto Vico’s The New Science (1725), and later by the French and Scottish Enlightenment by writers such as Adam Ferguson, who endorsed Montesquieu’s statement in Spirit of the Laws (1748): “Man is born in society, and there he remains.” To survive, people need to cooperate in a system of mutual aid. “Man is, by nature, the member of a community; and when considered in this capacity, the individual appears to be no longer made for himself. He must forego his happiness and his freedom, where these interfere with the good of society.”[3]

All this teaches the opposite of today’s two guiding economic premises: “Greed is good,” and “There is no such thing as society.” Economics used to be called moral philosophy, but it has succumbed to individualistic extremism. Homo economicus has replaced zoon politikon. Debts are supposed to be paid without concern for how this impoverishes the economy.

It was to resist personal gain-seeking at the expense of the body politic and group solidarity that the world’s major philosophies and religions for the past two thousand years urged self-control, generosity, care for the weak and poor, and rules to limit the luxurious self-indulgence and anti-social egotism it bred in ruling elites. Excluding this intellectual legacy from the curriculum has paved the way for inverting today’s moral attitude upholding creditor claims against the rest of society.

It should not be surprising that modern financial elites are fighting back against democratic moves to limit their wealth, adopt progressive taxation, write down debts by bankruptcy reform, and shift control of government away from landed aristocracies and banking centers. These vested interests are behaving exactly as Ibn Khaldun described the terminal decadent generation of dynasties as acting with anti-social selfishness.

Ferguson described how prosperity lay the groundwork for undermining the commercial stage: “man is sometimes found a detached and a solitary being: he has found an object which sets him in competition with his fellow creatures, and he deals with them as he does with his cattle and his soil, for the sake of the profits they bring. The mighty engine which we suppose to have formed society, only tends to set its members at variance, or to continue their intercourse after the bonds of affection are broken.”[4]

The financial takeover of government is not new. Ibn Khaldun described how what today is called the “deep state” (often run by foreigners or other interlopers) gains control of dynasties. Lacking traditional royal authority, they must work outside or behind the scene of politics, as finance does today:

In gaining control, he does not plan to appropriate royal authority for himself openly, but only to appropriate its fruits, that is, the exercise of administrative, executive, and all other power. He gives the people of the dynasty the impression that he merely acts for the ruler and executes the latter’s decisions from behind the curtain. He carefully refrains from using the attributes, emblems, or titles of royal authority. He avoids throwing any suspicion upon himself in this respect, even though he exercises full control. … He disguises his exercise of control under the form of acting as the ruler’s representative.[5]

Today’s Treasury Secretaries, central bank heads, IMF economists and client academics serve the world’s cosmopolitan financial ideology that money and credit, debt and taxes are purely technocratic, and hence beyond the sphere of voters or the politicians they elect to “interfere” with. We are back with the Thatcherite financial Taliban (the Arab word for “students”): There Is No Alternative.

That is the protective myth that elites have wrapped around themselves and their privileges from time immemorial. To succeed, it must erase knowledge of history and live in a highly censored “present” in which the financial class takes the land, public infrastructure and government into its own hands.

It has all happened before – and so have revolts by debtors and other exploited victims of such “economism.”

Notes.

[1] Plato, Republic, 331c-d. The term for justice is dikaiosyne, meaning “right behavior,” from dike, cognate to dexterous. I am indebted to Moritz Hinsch of Berlin for drawing my attention to this passage in his paper on “Private Debts in Classical Greece,” delivered to the international conference on “Debt: The First 3500 Years” in Tübingen, Germany, June 11, 2016.

[2] I review the IMF staff protests and Board complaints about the Greek loan in Killing the Host (2015), pp. 303-306, 310, 319f. and 335f.

[3] Adam Ferguson, Essay on the History of Civil Society [1767], 8th ed. (1819), Section IX: Of National Felicity, p. 105. He adds (pp. 4f.): “both the earliest and the latest accounts collected from every quarter of the earth, represent mankind as assembled in troops and companies; and the individual always joined by affection to one party, while he is possibly opposed to another.”

[4] Ferguson, History of Civil Society, p. 34.

[5] Ibn Khaldun, Muqaddimah, : An Introduction to History [1377] translated by Franz Rosenthal (Princeton, 1967 [first ed. 1958]), pp. 377-79.

Michael Hudson’s new book, Killing the Host is published in e-format by CounterPunch Books and in print by Islet. He can be reached via his website, mh@michael-hudson.com

Advertisements