“Chris Hedges: Strategies for Revolution”

==

Trong hơn thập niênn qua, từ sau vụ khủng bố giả địch 911 dùng làm nền tảng cho tiến trình tái phối trí cấu trúc quyền chính với nhiều thay đổi cường đột về tương quan quyền lực giữa định chế nhà nước chính phủ, tập đoàn tư bản, và quần chúng xã hội (dân quyền)- giữa các định chế chính phủ trên thế giới trong một nền đế quốc đại bản tập quyền ẩn tàng. Chúng ta đang nghe nói đến từ những nhà vận động đương đại về nhu cầu một cuộc cách mạng.

Từ những cá nhân cấp tiến như Adam Kokesh hoặc như nhà vận động và nhà báo kỳ cựu Chris Hedges hoặc những nhà vận động trẻ như Andrew Gavin Marshall, hay ngay cả một cựu quan chức cao cấp thuộc giới quyền chính như ông Paul Craig Roberts v.v đều thấy rõ tất cả tranh đấu đổi thay trong khung sườn “dân chủ gián tiếp” chỉ là trò bịp làm hoang phí tâm lực quần chúng.

Xét lịch sử chính trị nhân loại, chúng ta không thấy được một thời hòa bình. Quốc gia hình thành, phình nở rồi tương tranh.  Quốc gia mạnh tiến hành chiến tranh xâm lược “mở mang bờ cõi”, “truyền bá văn minh” trở thành đế quốc. Hết đế quốc này ra đời, bị tiêu diệt rồi đến đế quốc khác thay thế, tiến hành thực dân.

Trong tiến trình này nhiều cuộc “cách mạng” đã nổ ra, nhưng chỉ là thay tên đổi họ và tu sửa cấu trúc quyền chính và tái phối trí tương quan quyền lực giữa giới đặc quyền – đại bản tập đoàn và quần chúng. Chiến tranh, khủng hoảng vẫn tiếp diễn và cấu trúc phương pháp cai trị cải tiến ở tầm mức qui mô và tinh tế, bao trùm hơn bao giờ hết.

Và hôm nay, sau khi đế quốc đỏ “So Viết” dãy chết với những cuộc “cách mạng dân chủ gián tiếp”- “cách mạng mầu đủ loại” -nhà nước và xã hội Mỹ đang là bản doanh của một đế quốc dưới một dạng thức cấu trúc hoàn toàn mới: Đế quốc “dân chủ gián tiếp định hướng đại bản tập quyền”- hay nói ngắn gọn như một số chuyên gia chính trị là một nền “tân phong kiến (neo-feudalism) hay tân phát xít (neo-fascism), một định chế  khác tên, nhưng liên quốc toàn cầu, cột chặt với nhau giữa quyền chính và quyền lực đại bản tập đoàn (coporatism) toàn cầu.

Hầu như tất cả những nhà vận động đều thấy và đồng thuận về “hình ảnh và cấu trúc quyền lực” của đế quốc này- đều thấy nhu cầu một cược cách mạng, và đều kêu gọi quần chúng tiến hành tham gia cách mạng…

Nhưng cách mạng gì?  Để làm gì?” Để tái lập một mô thức quyền chính với một “nhà nước chính phủ tận thiện” với kết cục như bao nhiêu cuộc cách mạng đã qua trong mấy ngàn năm cho đến hiện nay chăng?

Như vậy tất cả chúng ta, những người có tầm hiểu biết chính trị, lịch sử chính trị và nhất là bản chất quyền chính và chủ nghĩa quốc gia nhà nước-  đều có thể thấy được kết quả của cuộc cách mạng này sau khi nó thành công: Định chế quốc gia chính phủ lại được tái lập củng cố. Và tương tranh phình nở lại diễn ra và rồi một hình thức đế quốc mới lại ra đời. Đây là vấn đề hiển nhiên đã được chứng nghiệm xuyên suốt trong chiều dài lịch sử nhân loại cho đến nay. Bản chất quyền chính và định chế chủ nghĩa quốc gia nhà nước không thể khác.

Ngoài Adam Kokesh ra, chưa thấy ai dám đích danh kêu gọi một cuộc cách mạng thật sự phế bỏ quyền chính, Chris Hedge có hàm ý phi quyền chính nhưng chừng mực ở chủ nghĩa xã hội, một dạng thức thêm tính từ cho phi quyền chính như Noam Chomsky. Còn lại đa phần như Paul Craig Roberts, vẫn tin vào một định chế nhà nước quốc gia dân chủ tận thiện và hiến định, dù thực trạng đã bày ra trước mặt.

Có lẽ những người phi quyền chính biết rõ tầm nhận thức quần chúng chưa đạt đến mức độ nhìn thấy được năng lực tự trách nhiệm của họ và một xã hội cao cấp trật tự bình đảng tự do như phi quyền chính. Do đó những người phi quyền chính cần nhẫn nhịn để cho nhân loại này cần phải trải qua vài cuộc vỡ mộng nữa với các cuộc cách mạng quyền chính rồi đổ vỡ và thất bại.

Trong thời gian này, phi quyền chính chỉ cần vận động “từ xa” như Chris Hedge, hoặc như Andrew Gavin Marshall, James Corbett v.v  tạo cơ hội cho quần chúng ý thức về phi quyền chính, tìm hiểu, so sánh, và đối chiếu qui kết theo ước vọng tự do của họ. Khi ước vọng tự do tương tác, tự trách nhiệm trong kết hợp tồ chức đời sống của đa số quần chúng hiện hữu, nó trở thành hành xử tự do của họ và mặc nhiên thoát khỏi cấu trúc quyền chính, và nó sẽ trở thành một cuộc cách mạng phi quyền chính không hô hoán.

Vấn đề là bao nhiêu thế hệ nửa, với bao nhiêu cuộc “cách mạng quyền chính” với chiến tranh và khủng hoảng để hệ thống tín lý chủ nghĩa quốc gia nhà nước không còn tín đồ?

Nguyên lý Phi quyền chính là không áp đặt bất kỳ mô thức nào, tất cả dựa trên sự tự nguyện, tự trách nhiệm, tự do tương tác, hợp tác tương giao, và tuyệt đối không cưỡng buộc.

Mỗi cá nhân chúng ta cần tự trách nhiệm suy ngẫm và trả lời sau khi đã chứng kiến và tự bản thân kinh qua đủ mùi quyền chính. Cuộc cách mạng phi quyền chính, một giải pháp duy nhất, rốt ráo nhất chỉ xảy ra khi mỗi cá nhân chúng ta tỉnh thức về tinh thần tự trách nhiệm và tự do của mình.

Friedrich Nietzsche khẳng định “Tự Do là mong muốn tự trách nhiệm với chính bản thân” (freedom is the will to be responsible to ourselves).

PQC

==

Americans: A Conquered People: The New Serfs — Paul Craig Roberts

Americans: A Conquered People: The New Serfs

Paul Craig Roberts

As readers know, I have seen some optimism in voters support for Trump and Sanders as neither are members of the corrupt Republican and Democratic political establishments. Members of both political establishments enrich themselves by betraying the American people and serving only the interest of the One Percent. The American people are being driven into the ground purely for the sake of more mega-billions for a handful of super-rich people.

Neither political party is capable of doing anything whatsoever about it, and neither will.

The optimism that I see is that the public’s support of outsiders is an indication that the insouciant public is waking up. But Americans will have to do more than wake up, as they cannot rescue themselves via the voting booth. In my opinion, the American people will remain serfs until they wake up to Revolution.

Today Americans exist as a conquered people. They have lost the Bill of Rights, the amendments to the Constitution that protect their liberty. Anyone, other than the One Percent and their political and legal servants, can be picked up without charges and detained indefinitely as during the Dark Ages, when government was unaccountable and no one had any rights. Only those with power were safe. In America today anyone not politically protected can be declared “associated with terrorism” and taken out by a Hellfire missile from a drone on the basis of a list of human targets drawn up by the president’s advisers. Due process, guaranteed by the US Constitution, no longer exists in the United States of America. Neither does the constitutional prohibition against the government spying on citizens without just cause and a court warrant. The First Amendment itself, whose importance was emphasized by our Founding Fathers by making it the First Amendment, is no longer protected by the corrupt Supreme Court. The Nine who comprise the Supreme Court, like the rest of the bought-and-paid-for-government, serve only the One Percent. Truth-tellers have become “an enemy of the state.” Whisteblowers are imprisoned despite their legal protection in US law.

The United States government has unaccountable power. Its power is not accountable to US statutory law, to international law, to the Congress, to the judiciary, to the American people, or to moral conscience. In the 21st century the war criminal US government has murdered, maimed, and dislocated millions of people based on lies and propaganda. Washington has destroyed seven countries in whole or part in order to enrich the American elite and comply with the neoconservative drive for US world hegemony.

Americans live in a propaganda-fabricated world in which a brutal police state is cloaked in nice words like “freedom and democracy.” “Freedom and democracy” is what Washington’s war machine brings with sanctions, bombs, no-fly zones, troops, and drones to countries that dare to cling to their independence from Washington’s hegemony.

Only two countries armed with strong military capability and nuclear weapons—Russia and China—stand between Washington and Washington’s goal of hegemony over the entire world.

If Russia or China falter, the evil ensconced in Washington will rule the world. America will be the Anti-Christ. The predictions of the Christian Evangelicals preaching “end times” will take on new meaning.

Russia is vulnerable to becoming a vassal state of Washington. Despite a legion of betrayals by Washington, the Russian government has just proposed a joint US/Russia cooperation against terrorists.

One wonders if the Russian government will ever learn from experience. Has Washington cooperated with the agreement concerning Ukraine? Of course not. Has Washington cooperated in the investigation of MH-17? Of course not. Has Washington ceased its propaganda about a Russian invasion of Crimera and Ukraine? Of course not. Has Washington kept any agreement previous US governments made with Russia? Of course not.

So why does the Russian government think Washington would keep any agreement about a joint effort against terrorism?

The Russian government and the Russian people are so unaware of the danger that they face from Washington that they let foreigners control 20 percent of their media! Is Russia unaware that Washington has Russia slated for vassalage or destruction?

China is even more absurd. According to the Chinese government itself, China has 7,000
foreign-financed NGOs operating in China! Foreign financed NGOs are what Washington used to destabilize Ukraine and overthrow the elected government.

What does the Chinese government think these NGOs are doing other than destabilizing China?

Both Russia and China are infected with Western worship that creates a vulnerability that Washington can exploit. Delusions can result in inadequate response to threat.

All of Europe, both western, eastern and southern, the British Pacific such as Australia and New Zealand, Japan and other parts of Asia are vassal states of Washington’s Empire. None of these allegedly “sovereign” countries have an independent voice or an independent foreign or economic policy. All of Latin America is subject to Washington’s control. No reformist government in Latin America has ever survived Washington’s disapproval of putting the interests of the domestic populations ahead of American corporate and financial profits. Already this year
Washington has overthrown the female presidents of Argentina and Brazil. Washington is currently in the process of overthrowing the government in Venezuela, with Ecuador and Bolivia waiting in the wings. In 2009 Killary Clinton and Obama overthrew the government of Honduras, an old Washington habit.

As Washington pays the UN’s bills, the UN is compliant. No hand is ever raised against Washington. So why does anyone on the face of the earth think that an American election can change anything or mean anything?

We know that Killary is a liar, a crook, an agent for the One Percent, and a warmonger. Let’s now look at Trump.

Are there grounds for optimism about Trump? In the West “news reporting” is propaganda, so it is difficult to know. Moreover, we do know that, at least initially, the response of the Republican Establishment to Trump is to demonize him, so we do not know the veracity of the news reports about Trump.

Without belaboring the issue, two news reports struck me. One is the Washington Post report that the Zionist multi-billionaire US casino owner Sheldon Adelson has endorsed Donald Trump for President. https://www.washingtonpost.com/opinions/sheldon-adelson-i-endorse-donald-trump-for-president/2016/05/12/ea89d7f0-17a0-11e6-aa55-670cabef46e0_story.html

Other reports say that Adelson has mentioned as much as $100 million as his political campaign contribution to Trump.

Anyone who gives a political capaign $100 million dollars expect something in exchange, and the recipient is obligated to provide whatever is desired. So are we witnessing the purchase of Donald Trump? The initial Republican response to Trump, encouraged by the crazed neoconservatives, was to abandon the Republican candidate and to vote for Killary.

Is Adelson’s endorsement a signal that Trump can be bought and brought into the establishment?

Additional evidence that Trump has sold out his naive supporters is his latest statement that Wall Street should be deregulated: https://ourfuture.org/20160519/populist-trump-wants-to-deregulate-wall-street

It is extraordinary that Trump’s advisers have not told him that Wall Street was deregulated back in the 20th century during the Clinton regime. The repeal of Glass-Steagall deregulated Wall Street. One source of the 2008 financial crisis is the deregulated derivative maket. When Brooksly Born attempted to fulfill the responsibiity of the Commodity Futures Trading Commission and regulate over-the-counter derivatives, she was blocked by the Federal Reserve, the US Treasury, the SEC, and the US Congress.

Nothing has been done to correct the massive mistake of financial deregulation. The Dodd-Frank legislation did not correct the massive financial concentration that produced banks too big to fail, and the legislation did not stop Wall Street’s reckless casino gambling with the US economy. Yet Trump says he will dismantle even the weak Dodd-Frank restrictions.

The American print and TV media are so corrupt that these reports could be false stories, the purpose of which is to demoralize Trump’s supporters. On the other hand, should we be surprised if a billionaire aligns with the One Percent?

Elections are an unlikely means of restoring government that is accountable to the people rather than to the One Percent. Even if Trump is legitimate, he does not have the experience in foreign and economic affairs to know who to appoint to his government in order to implement change. Moreover, even if he knew, unless Trump candidates also replace the Senate, Trump could not get his choices confirmed by a Senate accountable only to the One Percent.

Americans are a conquered people. We see this in the appeal from RootsAction to the rest of the world to come to the aid of the American people. Unable to stop the lawlessness of their own “democratic” government, Americans plea for help from abroad: http://act.rootsaction.org/p/dia/action3/common/public/?action_KEY=12247

The plea from RootsAction indicates that committed activists now acknowledge that change in America cannot be produced by elections or be achieved internally through peaceful means.

 

Dr. Paul Craig Roberts was Assistant Secretary of the Treasury for Economic Policy and associate editor of the Wall Street Journal. He was columnist for Business Week, Scripps Howard News Service, and Creators Syndicate. He has had many university appointments. His internet columns have attracted a worldwide following. Roberts’ latest books are The Failure of Laissez Faire Capitalism and Economic Dissolution of the West, How America Was Lost, and The Neoconservative Threat to World Order.
==

Adam Kokesh: A Tale of Two Revolutions

“Khi một chính phủ đã chủ trương liên tục bất tuân nền luật pháp của chính nó đặt ra, đã xâm phạm những quyền con người nền tảng của công dân, đã đe dọa tính tối trọng của một nền tự do báo chí, đã thiết lập những định chế nhằm hủy diệt sự truyền thông riêng tư, đã phát động chiến tranh theo mệnh lệnh của những nhóm đặc quyền đe dọa sự an toàn của công chúng, đã giết hại hàng trăm trẻ em bằng những cuộc tấn công máy bay không người lái, đã tống giam và hủy hoại cuộc đời của vô số những cá nhân bằng những tội danh phi lý, đã bóp nghẹt cơ hội kinh tế để duy trì sự khống trị của giới đặc quyền tài chính, đã ăn cắp của quần chúng bằng một hệ thống thuế khóa ngược ngạo và lạm phát, đã bán đứng những thế hệ tương lai vào nền nô lệ nợ nần, và đã lạm dụng quyền lực để đàn áp đối lập, thì nó không còn xứng đáng để tồn tại nữa, và sự thể này trở thành bổn phận của quần chúng nhân dân phải thay đổi hoặc hủy bỏ cái chính phủ nhà nước đó bằng bất cứ phương cách nào cần thiết để bảo vệ nền tự do và bảo đảm nền hòa bình. Một cuộc cách mạng cho nước Mỹ đã chờ quá mức rồi.

Cuộc cách mạng này đã được ấp ủ trong tâm trí của dân chúng hàng nhiều năm, nhưng trong mùa Lễ Độc Lập năm nay, nó sẽ được tiến hành với một hình thức mới khi đoàn quân Cách Mạng Mỹ sẽ diễn hành tiến vào trong mỗi thủ phủ của Tiểu Bang để đòi hỏi các Thống đốc của 50 bang ngay lập tức khởi sự một tiến trình tuần tự giải thể chính phủ liên bang qua việc rút ra tự trị và đòi lại những tài sản bị Liên bang cai quản. Nếu như một năm trôi qua kể từ ngày lễ Độc Lập 4-tháng 7 này (2013) mà vẫn cứ để cho những tội ác của chính phủ này tiếp diễn, thì chúng ta có lẽ đã đi qua thời điểm khiến không còn cách nào có thể tiến hành một cuộc cách mạng mà không bạo lực được nữa. Thời gian ngồi không chờ đợi đã qua rồi, đứng ở tư thế trung lập là đồng lõa, viện cớ tôi chỉ làm nhiệm vụ công việc của tôi thôi, không còn chính đáng, và chiến tuyến đã được vạch ra giữa CHÚNG TA, QUẦN CHÚNG NHÂN DÂN và bọn tội phạm ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn.

Trong khi có một số kẻ yếu bóng vía thiếu tự tin sẽ cho rằng cuộc cách mạng này quá sớm, rằng chúng ta có thể giải quyết qua phương tiện dân chủ do chính phủ đưa ra, rằng mức độ thuế hiện tại là có thể hợp lý vì những dịch vụ chính phủ cung cấp, và rằng những tội phạm của cái chính phủ này chỉ đơn thuần là một sự phiền nhiễu có thể dung túng được, điều này có lẽ quá trễ rồi. Dù rằng có rủi ro hiểm nguy xảy ra trong lúc diễn biến cường đột, nhưng điều nguy hại hơn là cứ để cho cái chính phủ này tiếp tục không bị đối kháng. Cho nên, nếu quí vị hài lòng với nguyên trạng hiện tại, thì cứ ở trong nhà, ăn no cho béo, ngắm pháo bông an toàn từ xa, và để cho ngày Lễ Độc Lập này trôi qua như bất cứ những ngày khác. Nhưng nếu quí vị nhìn ra được những điều chúng tôi nhìn ra, và cảm nhận được những điều chúng tôi cảm nhận, thì chúng tôi sẽ gặp quí vị ở tuyến đầu của tự do trong ngày 4 tháng 7 năm 2013, vì đây là: Cuộc Cách Mạng Mỹ Cuối Cùng”

Print this item

Revolution Is in the Air

Posted on Apr 16, 2016

By Chris Hedges

    Actress Rosario Dawson demonstrated Friday on Capitol Hill. (Pablo Martinez Monsivais / AP)

WASHINGTON, D.C—The sustained, daily civil disobedience at the Capitol by demonstrators denouncing the capture of our political system by corporate money is part of one of the largest and most important movements for social justice since the Occupy uprising. Join it.

Six hundred of the protesters have been arrested, and I was among 100 arrested Friday.

The protesters, organized by Democracy Spring, have converged on Washington from across the country. Young. Old. Black. White. Brown. Native American. Asian. Christian. Jew. Muslim. Buddhist. Atheist. From the left. From the right. Some marched for 10 days along a 160-mile route from Philadelphia to Washington.

On Friday, about a dozen protesters who had slipped into a tour group to get into the Capitol used zip ties to bind themselves to each other and to scaffolding inside the rotunda. They remained until they were arrested. In addition, scores of other protesters were taken away by police during the day.

“We the people demand a democracy free from the corrupting influence of big money and voter suppression,” they shouted. “We demand a democracy where every vote is counted and every voice is heard. Democracy Spring!”

The hundreds of arrests this past week have been largely ignored by a corporate media whose lobbyists, along with those of other corporations, are a familiar presence on Capitol Hill. The mass media’s blackout of the largest number of arrests at the Capitol in decades is one of innumerable examples of our corporate coup d’état. And until corporate power is overthrown—and it will be overthrown only from the streets in sustained acts of civil disobedience—the nation will continue to devolve into an authoritarian police state. Corporations will continue to strip us of our remaining rights, carry out the deadly assault on the ecosystem, impoverish workers, make a mockery of our democracy and cannibalize what is left of the country. The system of corporate power is incapable of reform. It must be destroyed.

We will have to do this together. No one will do it for us. And as the numbers in the streets swell—and I will be with the protesters in Washington again on Monday—the corruption of our political system becomes ever more apparent.

It is imperative to protest in Cleveland and Philadelphia during the Republican and Democratic conventions later this year. The building of movements and sustained civil disobedience is far more important than voting. Voting without powerful and organized movements is futile. Voting without profound electoral reform, including banishing corporate money from politics, is useless.

The hope of Democracy Spring organizers is that growing waves of people will be arrested at the Capitol. Monday is expected to draw hundreds of people to a sit-in. While the protests center specifically on four bills before Congress that would expand public financing for federal campaigns, pass a constitutional amendment to overturn the Supreme Court’s Citizens United ruling, end gerrymandering and restore the Voting Rights Act, they also have challenged corporate domination of all aspects of society. The daily marches have focused on themes: labor, racial justice, student debt and (on Saturday) climate justice.

Democracy cannot be sustained if it cannot be seen. Those in power must be made to fear movements that are willing to disrupt the machinery of state. The elites must be kept in check.

The question, as the philosopher Karl Popper pointed out, is not how to get good people to rule. Most people attracted to power, Popper wrote, are at best mediocre and usually venal. The question is how to build movements to stop the powerful from doing sustained damage to the citizenry, the nation and the environment. It is not our job to take power. It is our job to keep power constantly off balance and fearful of overstepping its reach to pillage on behalf of the elites.

This is why, as Ralph Nader points out, our last liberal president was Richard Nixon. Nixon was not a liberal or endowed with a conscience. However, powerful grass-roots movements, including the anti-war movement and labor unions, frightened him and others in power. Nixon in 1974 signed an amendment to the Fair Labor Standards Act that raised wages by more than 40 percent. He created the Environmental Protection Agency and the Occupational Safety and Health Administration. He called for universal health insurance and passed progressive legislation including the Mine and Safety Act, the Clean Air Act and the Clean Water Act—much of it authored by Nader. He pushed through a minimum tax on the wealthy—the alternative minimum tax—and called for a guaranteed minimum income for the poor under the Family Assistance Program. During his administration, for the first time since World War II, spending on social service programs exceeded expenditures on the war machine.

It was the pressure of radical movements and independent parties such as the Progressive Party and the Communist Party that saw Franklin Delano Roosevelt create the New Deal, which delivered a series of social and economic reforms that only the Nixon presidency would rival. Roosevelt warned his fellow oligarchs that they had better part with some of their money to create public works projects, Social Security and some 12 million jobs during the Depression or face the prospect of a revolution in which they would lose everything. Roosevelt later said that one of his greatest achievements was saving capitalism.