“Tạo hóa gây chi cuộc hí trường”! Đây là lời thở than của Bà Huyện Thanh Quan cách đây cả trăm năm! Quả thật cho đến hôm nay, những sinh hoạt và mô thức chính trị cũng như tôn giáo quả là những hí trường với đầy đủ tính cách và đặc tính bi hài của nó. Nhưng không phải như Bà Huyện than thở trách cứ “tạo hóa”! Mà chính chúng ta, chúng ta là tác giả chủ động cuộc hí truờng này! Vấn đề là ý thức hay vô thức! Diễn viên tác động hay khán giả nạn nhân mà thôi! Vì nếu KHÔNG CÓ CHÚNG TA, CUỘC HÍ TRƯỜNG NÀY KHÔNG THỂ HIỆN HỮU và KỊCH BẢN KHÔNG AI VIẾT ĐUỢC, và CHẲNG CÓ ĐẠO DIỄN hay DIỄN VIÊN!

Cũng như tổ cò, nhà nuớc, quốc gia, lãnh tụ, anh hùng, cha già, má non dân tộc dân téo, giáo hoàng giáo héo, thuợng tọa bàn mông v.v làm sao có nếu không có chúng ta, ý thức hay vô thức, tham dự tích cực? Cuộc hí trường đầy dẫy những tên đạo diễn, thủ vai chính hoành tráng khệnh khạng là do chính chúng ta đóng góp nuôi dưỡng phục dịch:



Các giáo chủ, giáo hội diễn những trò đạo đức huấn lệnh và tín lý của “chân lý tình thương, bác ái bao dung v.v” với tất cả những dối trá hành động băng hoại ngược ngạo nhãn tiền.Các lãnh đạo nhà nuớc chính phủ liên tục dối trá trơ trẽn với những “pháp luật”, “công lý” vì “dân chủ nhân quyền” trên những đòn thù, thủ đoạn bạo nguợc và các cuộc chiến tranh đẫm máu man rợ. Các nhà nuớc thay nhau bạo nguợc bất nhân và cũng thay phiên nhau tố cáo lẫn nhau là hiếu chiến vi phạm “dân chủ, pháp trị và nhân quyền”.


Chỉ cần lấy cái mốc gần nhất là ngày 9/11 năm 2001, cả nhân loại này đã nghe tận tai, thấy tận mắt những trò kịch luộm thuộm này của các định chế chính trị tôn giáo và báo chí! Cả một nhà nuớc chính phủ trâng tráo và trơ trẽn dối trá giữa thế giới và tiến hành chiến tranh đàn áp tiêu diệt sinh hoạt của hàng loạt các xã hội với hàng triệu sinh mạng đàn bà, trẻ em vô tội, với sự ủng hộ đồng tình của cả một khối “văn minh tự do nhân quyền pháp trị”.

Các giáo sĩ giáo hội thay phiên nhau cầu nguyện Chúa Trời, Alah, và thay phiên nhau ra huấn thị, ban phép lành cho những tên “SÁT NHÂN” QUÂN LÍNH của họ đi tàn sát “đối thủ” với “lòng từ bi bao dung bác ái” của “đấng siêu việt toàn năng”…

Và hầu như tất cả quần chúng nhân dân, trừ những nhóm người thiểu số nhận thức cao, nhẫn nhịn làm khán giả xem những tuồng hề đắt giá sinh mạng nhân phẩm con nguời!

-Obama nhận giải Nobel Hòa Bình vừa cổ võ chiến tranh vừa tiến hành chiến tranh, hợp pháp hóa tra tấn!

-Âu Mỹ tố cáo Nga, Hoa vi phạm nhân quyền, pháp trị!

-Nga, Hoa tố cáo Âu Mỹ vi phạm công pháp nhân quyền!-

-Việt Nam tố cáo Trung Quốc bá quyền lấn chiếm lãnh thổ!

-Miên Lào tố cáo Việt Nam bá quyền lấn chiếm lãnh thổ!

-Hàn Quốc Tố cáo Nhật vi phạm lãnh thổ!

-Trung Quốc tố cáo Nhật vi phạm lãnh thổ “tổ tiên”!

-Mỹ nâng ngân sách quốc phòng lên hàng ngàn tỉ với quân đội có mặt khắp năm châu bốn biển, tiến chiếm hết nuớc này nuớc kia, nhưng tố cáo Trung Cộng gia tăng quân sự vũ khí!

-Trung Cộng tố cáo Nhật gia tăng quân sự hiếu chiến khi hoàn tất hàng không mẫu hạm trực thăng! Trong khi Trung Quốc mua và tái trang bị hàng không mẫu hạm của Nga!

Những màn kịch hề chèo hủ lốn nghịch lý dối trá trơ trẽn và sống suợng của bọn lãnh đạo chính trị, giáo chủ tôn giáo v.v liệt kê không xuể!

Bởi chúng biết đại đa số chúng ta chỉ muốn an phận làm khán giả với suy nghĩ hoang tưởng ngây ngô rằng “an phận để được làm khán giả bình an”!

Cuộc hí truờng của xã hội chúng ta không như cuộc hí truờng trên sân khấu nhỏ, nơi chúng ta có chọn lựa để mua vé tham gia, hoặc ở nhà làm KHÁN GIẢ NGOÀI CUỘC BÌNH AN- để an phận vỗ tay hay cuời mỉm thưởng thức – rồi ra về thanh thản, và đứng ngoài cuộc khi nó hạ màn một và tiếp diễn màn hai.

Cuộc hí trường xã hội của loài người  chúng ta nó nghiệt ngã hơn, nó KHÔNG CHỈ bắt chúng ta tham dự không được từ chối, mà còn phải nai lưng đua tự do nhân phẩm tiền của và sinh mạng của chúng ta ra để làm nền xây dựng những vở tuồng cho chúng đạo diễn và đóng những vai vĩ nhân anh hùng!

Chỉ là chúng ta có tham dự trực tiếp CHỦ ĐỘNG hay tham dự gián tiếp bị động như những kẻ nô lệ nạn nhân mà thôi! Và cuối cùng, muốn hay không muốn, hậu quả ảnh hưỏng của hành xử các diễn viên trực tiếp cũng tác động ập xuống đầu tất cả mọi khán giả.

Và những nạn nhân khán giả vẫn thường là những kẻ có ẢO TUỞNG RẰNG MÌNH ĐANG ĐỨNG NGOÀI SÂN KHẤU XEM TUỒNG!

Họ có biết đâu cuộc đời ích kỷ hèn kém ngu ngơ của họ đã là cái “vé” đắt giá đã trả ra rồi!!! Họ mặc nhiên cung cấp tài vật xương máu hạnh phúc tự do của cá nhân họ cho màn kịch của những kẻ đạo diễn mỗi lần nó đổi vai đổi tuồng, từ “kháng chiến chống ngoại xâm đến bổn phận bảo vệ an ninh quốc gia xã hội”, thậm chí đến vở tuồng “hy sinh phát triển kinh tế quốc gia”… nhất nhất họ đều tuân thủ trả giá, cái giá đắt nhất, thiệt thòi nhất… và vẫn nghĩ rằng họ không dính gì đến những màn kịch “chính trị giơ bẩn” kia!

Hí Truờng Cuộc Đời, nó cho chúng ta sự lựa chọn: Làm DIỄN VIÊN chủ động cái hí truờng miên viễn đó, để chủ động sinh mạng hạnh phúc nhân phẩm cuộc đời mình, biến những kịch bản tàn bạo thô thiển dơ bẩn kia thành những chuơng trình vui tươi hạnh phúc, những kịch bản có hậu cho cuộc đời của chính mình; hay chỉ làm KHÁN GIẢ nhưng phải đóng góp cả cuộc đời của mình làm công cụ NẠN NHÂN cho đạo diễn.

Chỉ trong cuộc chiến Việt Nam thôi, các khán giả nạn nhân Việt không thèm “tham gia chính trị” là 3 triệu! Chưa kể những kẻ sống sót tật nguyền mất mát và lạc hậu đói khổ vì kịch bản “tổ quốc độc lập” cho đến khi Âu Mỹ hiên ngang vào lại đầu tư “mở cửa”!

Các khán giả nạn nhân lính Mỹ 58 ngàn và bao nhiêu là tâm hồn vỡ nát tự tử sau đó!

Và hí truờng này đang tiếp tục diễn những vở tuồng cổ điển “quốc gia nhà nuớc, thiên chúa, thuợng đế, an ninh quốc gia tự hào đất nuớc” v.v với những kỹ thuật sân khấu “tiến bộ” và “văn minh” hơn!

Chỉ có những thức giả mới biết và hiểu rõ vị thế “không chọn lựa” của con nguời để can đảm chọn lựa tự trách nhiệm chủ động làm diễn viên tích cực điều khiển kịch bản và sân khấu cuộc đời này cho hạnh phúc nhân phẩm của mình, sao cho tuơng xứng với cái giá mỗi cá nhân bắt buộc phải trả như nhau không có lựa chọn!

Tùy mỗi chúng ta! Có hợp tác san sẻ cùng nhau làm những diễn viên tích cực chủ động cuộc đời mình trong cái sân khấu chung của cuộc nhân sinh này, hay để mặc một bọn côn đồ gian manh đạo diễn xương máu của chúng ta cho quyền lực riêng của chúng nó như đã từng kéo dài suốt bao ngàn năm qua?

Advertisements