Hậu quả của Xây Xã Hội trên nền Kinh Tế “Giấy Tiền” (shares-derivatives) và “Thuê Mướn” (rentirer economy).

Nền kinh tế phát triển hiện đại được nhiều chuyên gia đặt tên khác nhau. Sòng bài kinh tế (casino economy), hệ thống “móc túi trả vay” (ponzi scheme), tiếng Việt cứ nôm na gọi cho đúng thực trạng là “đếm cua trong lỗ”.

Khi những kẻ nắm nguồn “tiền giấy” (Fiat money) tung ra “đầu tư” thổi phồng những “công ty”, những buôn bán thuê mướn (bất động sản, giấy nợ) với những viễn cảnh sáng lạn về lợi nhuận dễ dàng, cứ việc chuyển tay nhau với những đồ đoán khi trồi khi sụt để “lấy lãi”. Nhưng tất cả chỉ là “dự phóng” rằng những “công ty” SẼ ĐẺ RA TIỀN, và các CON NỢ sẽ trả đầy đủ hàng tháng. Tức là những con cua trong lỗ sẽ bò ra để mọi người vui vẻ nhẩn nha nhặt vào rọ.  Thế là tất cả cứ thổi phồng rằng con cua sẽ bò ra, và chứ nhẩn nha thổi phồng với nhau rằng khi cua bò ra khỏi lỗ, nó sẽ to hơn, mẩy hơn… Và cứ thế đua nhau nâng giá con cua trong lỗ, rồi chuyền nhau làm “chứng” để “khoán” vào dịch vụ trao đổi đầu tư mới…

Cua ở trong lỗ, không biết rõ là bao nhiêu, mẩy ốm ra thế nào, nhưng “giấy ghi giá trị của nó” đã tăng vùn vụt và trải khắp các con buôn, kẻ bán. Đùng một cái, những cái lỗ cua sụp, tìm không được mấy con, mà lại gầy ốm khẳng khiu gần chết… Thế là cả lũ hoảng đua nhau bán tống tháo những “tờ giấy giá trị cua” với giá thấp để mong gỡ lại vốn.

Nhưng ai cũng muốn bỏ chạy khi khi nhận ra rằng “lỗ cua” trống rỗng, lẽ đương nhiên những cái giấy ghi giá trị đó, chỉ còn là tờ giấy lỗ cua.

Tất cả những mua bán “giấy chứng đầu tư” này đều dựa vào năng lực làm việc, sản xuất, và trả nợ đúng hạn.  Và với tình trạng kinh tế sản xuất hôm nay, lại dựa hẳn vào giới tiêu thụ. Giới tiêu thụ lại làm ăn khó khăn, lương thu nhập lại thấp, chủ nhân chỉ muốn cắt giảm chứ không muốn tăng, làm sao người ta mạnh tay mua sắm tiêu dùng?

À, đã có hệ thống tín dụng! Cứ mượn trước tiêu sài rồi trả sau …với lãi xuất “thấp”!!! Càng mượn càng khó trả. Càng khó trả, lãi xuất càng tồn đọng và tăng dần. Và nợ là chồng lên nợ.

Cho đến khi tất cả KHÔNG TRẢ NỖI, thì VỠ NỢ là lẽ đương nhiên. Con nợ nhỏ chết, kéo theo các con nợ lớn. Con nợ lớn chết, thì dĩ nhiên những kẻ cho vay cũng mất. TẤT CẢ nối đuôi nhau nhìn “gia sản giấy tiền” mà khóc tiếng La Tinh!!!

“Tiền, “vật chứng trung gian trao đổi” chỉ có giá trị khi có sản phẩm dịch vụ. Kể cả “vàng”! Khi xã hội thiếu lương thực, không sản xuất đủ nhu yếu phẩm cho cuộc sinh hoạt sinh tồn, thì vàng cũng chỉ là cát! Kim cương cũng chỉ là gạch sỏi. Đó lá lý do các xã hội có nền sản xuất đa điện, có sáng tạo thiết thực, in tiền ra nhưng không lạm phát. Ngược lại những xã hội đình trệ không sáng tạo thiết thực và có sản xuất đa diện, càng in tiền càng lạm phát.
 
Nhà nước chính phủ là “đơn vị” tiêu sài phung phí nhất trong “thị trường”, nhưng không sản xuất sáng tạo gì, ngoài quyền “đánh thuế”. Cho nên phải in tiền để “vung tay”- và mong chờ vào “tài nguyên, và  nơi sức lao động sáng tạo của  dân chúng tạo ra nhiều hàng hóa nhu yếu dịch vụ “bảo chứng” cho những mớ “tiền giấy pháp quyền” này. Khi tài nguyên, một gia sản giới hạn chỉ cạn đi chứ không tăng, và người dân bị ràng buộc chi li đủ thứ luật lệ, tham nhũng, thì đương nhiên sản phẩm hàng hóa làm sao tạo ra kịp với mức “vung tay” nhấn máy in của nhà nước ngân hàng trung ương” – Hệ quả là tiền giấy và giấy tiền tăng ngập bội phần hơn hàng hóa dịch vụ. Việt Nam, Zimbabuwe là điển hình.

Và cả thế giới hôm nay đang trong tình trạng tiền giấy và giấy tiền thặng dư quá mức so với lượng sản xuất hàng hóa dịch vụ nhu yếu. Tài nguyên thiên nhiên càng cạn dần và phẩm chất tài nguyên càng suy giàm vì ô nhiễm. Đây là những điều hiển nhiên- (unlimited wants, and limited resources).  Ham muốn không giới hạn, càng ngày càng tăng một cách phi lý được mệnh danh là “tiến bộ”!- Nhưng tài nguyên không chỉ giới hạn mà càng ngày càng cạn nhanh hơn. Đến như không khí, nước, cũng trở thành “hiếm” vì ô nhiễm không tận dụng được toàn diện tự nhiên.

Vấn đề giải quyết ra sao, khi mà người ta không còn khả năng nhìn ra đâu là nhu cầu và đâu là ham muốn. Ham muốn (wants) trở thành nhu cầu (needs)- Mấy ai không CẦN một cái di động S6, I6?

Với những người nhận thức, S6, I6, Facebook, PC mạnh, Xe đủ chức năng v.v chỉ là ham muốn, không cần thiết. Nhưng với đại đa số, nó là “nhu cầu bắt buộc” của “thời đại”, dù chỉ dùng để làm những việc rất căn bản mà không có những thứ này vẫn làm được! 

Nền kinh tế khủng hoảng, “có lẽ”  là do “người hiện đại” không còn biết cái gì mình CẦN và cái gì chỉ là HAM THÍCH.

Nhân Chủ
==

Global Derivatives: $1.5 Quadrillion Time Bomb

by Stephen Lendman | July 26, 2015 6:47 pm

A casino culture of anything goes persists. When counter-parties don’t have funds to pay on demand, bubbles begin deflating. It’s just a matter of time before current market mania ends.
When investing becomes gambling, bad endings follow. The next credit crunch could make 2008-09 look mild by comparison. Bank of International Settlements(BIS) data show around $700 trillion in global derivatives. 
Along with credit default swaps and other exotic instruments, the total notional derivatives value is about $1.5 quadrillion – about 20% more than in 2008, beyond what anyone can conceive, let alone control if unexpected turmoil strikes.

The late Bob Chapman predicted it. So does Paul Craig Roberts. It could “destroy Western civilization,” he believes. Financial deregulation turned Wall Street into a casino with no rules except unrestrained making money. Catastrophic failure awaits. It’s just a matter of time.
Ellen Brown calls the “derivatives casino…a last-ditch attempt to prop up a private pyramid scheme” – slowly crumbling under its own weight.

For years, Warren Buffett called derivatives “financial time bombs” – for economies and ordinary people.
Unless collateralized or guaranteed, their worth depends on the creditworthiness of counter-parties. Earnings on derivatives are “wildly overstated,” Buffett explains – because they’re “based on estimates whose inaccuracy may not be exposed for many years.”
When corporate bosses ask financial executives how profits look in any quarter, they, in turn, ask how much do you want, then manipulate things to oblige when told.
Since 2008, too-big-to-fail banks consolidated to much greater size than ever. They’re financial and political powerhouses controlling world economies to their own advantage.
Civilization’s only hope is smashing them – dismantling them into small, impotent pieces, or ideally putting money back in public hands where it belongs.
It’s too important to be privately controlled. Financial predators entrap small/weak nations into unrepayable debt peonage like Greece, bleed them dry, and thirdworldize developed ones into dystopian backwaters – while they grow richer and more powerful than ever ahead of the whole corrupt system going bust, decimating billions worldwide in greater human misery than already.
Washington Post editors support what demands condemnation. Don’t worry, be happy, they say. On July 23, they headlined[1] “The Fed’s stance on banks and capital makes good sense.”
Half-intelligent economics students know better. The Wall Street owned, controlled and operated Fed is the problem, not the solution.
Monied interests buy politicians like toothpaste. They write business friendly legislation, getting Congress to pass it in return for generous campaign contributions and other special favors.

America’s economy and financial system are house-of-cards disasters waiting to happen. Not according to WaPo editors.
“(T)he US financial system has made significant progress toward being less bailout-prone since” the dust settled on the 2008-09 crisis, they said.

“(B)ig banks are considerably better capitalized than” half a decade earlier – enough to “withstand (another) ‘Great Recession.”
The source: The Wall Street controlled Fed’s last ‘stress test’ assessment made public in March – ignoring the monstrous derivatives ticking time bomb weighing them all down along with the entire financial system.


WaPo editors endorse too-big-to-fail banks. They tout so-called “economies of scale and greater ‘soft power’ for US foreign policy.
Near the end of his tenure, Bill Clinton signed legislation repealing Glass-Steagall (the 1999 Gramm-Leach-Bliley Act – letting insurance, investment and commercial banking merge) and the Commodity Futures Modernization Act (permitting unregulated commodity and derivatives trading).
A casino culture of anything goes persists. When counter-parties don’t have funds to pay on demand, bubbles begin deflating. It’s just a matter of time before current market mania ends.
Stephen Lendman lives in Chicago. He can be reached at lendmanstephen@sbcglobal.net [2].  
His new book as editor and contributor is titled “Flashpoint in Ukraine: US Drive for Hegemony Risks WW III.” 
Visit his blog site at sjlendman.blogspot.com.  
Listen to cutting-edge discussions with distinguished guests on the Progressive Radio News Hour on the Progressive Radio Network. 

 It airs three times weekly: live on Sundays at 1PM Central time plus two prerecorded archived programs. 

By Stephen Lendman, Global Research