Cách đây 40 năm, sau biến cố 30-4-1975, và thập niên 80s hàng triệu người từ Việt Nam, Miên, Lào, và một số các sắc dân trong vùng đông nam á đã rời bỏ đất nước họ hàng loạt vì nhiều lý do khác nhau. Nhưng có chung một mẫu số: KHÔNG MUỐN SỐNG TẠI QUÊ HƯƠNG của HỌ nữa! Họ phải trả giá cuộc đổi đời này, trước tiên là vàng bạc, bản thân, và có thể là cả mạng sống. Ngoài những nhóm tự túc tổ chức riêng tư, còn có những nhóm con buôn tổ chức vượt biên làm giầu chuyên nghiệp- theo mô thức buôn chở người (Human trafficking)– trong mô thức này, đứng đầu là nhà nước Việt cộng. Nhà nước Việt cộng không chỉ tổ chức các cuộc chở người ra biển, mà trong cuộc chiến Việt hoa họ còn tổ chức các cuộc chuyển người qua biên giới với lợi tức không chỉ tính theo số lượng ký vàng mà với cả các tài sản nhà cửa của những người ra đi bỏ lại.  Kỹ nghệ buôn chuyển người hàng loạt này kéo dài đến cuối thập niên 80s. Người ta có thể vì những lý cớ chính trị đặt tên khác nhau cho nó: thuyền nhân, tị nạn, kinh tế, buôn chở người lậu v.v Nhưng bản chất sự việc vẫn chỉ là một: Những nhóm người không còn muốn sinh sống tại đất nước của họ nữa- vì bất cứ lý do gì, và những nhóm cung cấp dịch vụ chuyên chở đáp ứng nhu cầu- hợp pháp hay không hợp pháp- tùy diễn giải nhu cầu chính trị- nhưng nguyện vọng của con người đi tìm cuộc sống tốt hơn- tuyệt đối chinh đáng dưới bất cứ tình huống nào.

Nhưng đây không phải là chủ đích của bài viết nhỏ này.

Hôm nay, cùng một tình trạng tương tự, hàng ngàn người đang vượt thoát biến loạn tại Phi châu, những biến loạn do chính “lòng nhân đạo dân chủ” của LHQ và Âu Mỹ tạo ra, để đi tìm cuộc sống tốt hơn… Nhưng họ đang bị các nhà nước Âu Mỹ Úc dùng bạo lực quân sự để ngăn chặn họ thay vì cứu vớt trong tinh thần trách nhiệm. Tình trạng nhà nước dùng bạo lực ngăn chặn và làm nản lòng những người vượt thoát khỏi quê hương của họ, không phải hiện nay mới xảy ra. Nó đã từng xảy ra trong lịch sữ di dân của loài người từ khi định chế tập quyền chính trị hình thành. Và ngay cuộc rồi bỏ quê hương của các dân Đông Dương sau 1975 cũng từng bị các nhà nước liên hệ tìm đủ cách bạo lực ngăn chặn đe dọa. Mã lai, Thái Lan, Nam Dương đã có lúc bắn xả vào thuyền nhân. Các nhà nước Âu Mỹ có thời điểm ra lệnh cấm không được vớt hoặc bắt giam (Hong Kong, Măcu) v.v Nhưng trong những phản ứng “bình thường bạo lực” của nhà nước như vậy, thời điểm này đã nổi bật lên một cao trào dân sự biểu tình chống lại nhà nước của chính họ hành xử bạo lực bất nhân đối với những người trốn bỏ quê hương tìm lẽ sống. Một số thuyền trưởng còn can đảm hy sinh cả nghề nghiệp, sự nghiệp chấp nhận bị qui án để sẵn sàng cứu vớt những người vượt biên này!

Câu hỏi mà Tôi, một người từng đã có số phận như tấm hình trên, muốn đặt ra không phải cho dân bản xứ Âu Mỹ Úc, mà cho chính những con người từng như Tôi, những kẻ từng vô định trên những con thuyền, chiếc ghe đó, từng được các hội đoàn dân sự bênh vực để được tiếp nhận – và trợ giúp ngay cả những ngày tháng đầu tiên lôi thôi nhếch nhác đặt chân lên xứ sở của họ, bây giờ ở đâu? Sao không thấy mặt trong những cuộc xuống đường biểu tình hôm nay bênh vực những thuyền nhân từ Phi Châu -Ả Rập?

Việc trốn tránh của những kẻ từng trải qua một đoạn đời trong cuộc “buôn chở người” này thật đáng lên án, nhưng chưa tồi bại và đáng khinh bỉ bằng chính những kẻ từng kinh qua thảm cảnh này- cách đây 30-40 năm lênh đênh, nhếch nhác, phập phồng chờ được một cá nhân dân sự hay hội đoàn dân sự bảo trợ để được thoát cảnh vô định, nay đã không chỉ tránh né, mà một số lớn lại thì thụp to mồm chỉ trích lên án bỉ nhổ những nạn nhân đồng loại, đồng cảnh và đồng hành xử như họ!

Tâm địa của đám sinh vật người này đúng là của loài ký sinh nhơ bẩn, bởi chúng chỉ biết leo bám và bòn hút vào cho bản thân, chứ không biết nhả ra san sẻ.

Thật là tởm lợm cho những bọn người vật như thế- nhưng vẫn đang đều đặn có mặt tại các đền thờ chùa chiền, giáo đường, các trụ sở dân chủ nhân quyền!!!

Quí vị có nhìn ra bọn ghê tởm này không? Nếu gặp bọn chúng, xin đừng phí bãi nước bọt!

Nhân Chủ
21-05-2015

===

EU Plans to Destroy Migrant Boats Leaving Libya

Vijay Prashad, Professor of International Studies at Trinity College, says Europe is shifting from humanitarian assistance to a military blockade. –   May 19, 2015 

Vijay Prashad is the George and Martha Kellner Chair in South Asian History and Professor of International Studies at Trinity College. He is the author of sixteen books, including The Poorer Nations: A Possible History of the Global South (Verso, 2013), Arab Spring, Libyan Winter (AK, 2012), (co-edited with Paul Amar) Dispatches from the Arab Spring (2013), and No Free Left: The Futures of Indian Communism (Leftward Press, 2015). Vijay’s latest book is Letters to Palestine: Writers Respond to War and Occupation. Vijay is the chief editor at Leftward Press, and writes regularly for The Hindu, Frontline, Jadaliyya, Counterpunch, Himal and Bol.
Transcript
EU Plans to Destroy Migrant Boats Leaving LibyaSHARMINI PERIES, EXEC. PRODUCER, TRNN: This is the Vijay Prashad Report, on The Real News Network.

On Monday, the European Union’s foreign policy chief Federica Mogherini announced the EU approved plans to use military force against people smugglers in Libya and the Mediterranean coast. Now she will await the approval of UN Security Council. In 2015 thus far, 60,000 migrants have tried to cross from Libya to Europe looking for sanctuary from horrid conditions they’re facing both in Libya and due to conflicts in Iraq and Syria. According to the International Organization of Migration, over 2,000 of them have died crossing the Mediterranean. Now, Europe is considering a solution. A military one. That is the topic of this week’s report by Vijay Prashad.

Joining us from Northampton, Massachusetts is Vijay Prashad. He is the George and Martha Kellner Chair in South Asian history and professor of international studies at Trinity College. His latest book is Letters to Palestine: Writers Respond to War and Occupation.

Vijay, thank you so much for joining us today.

VIJAY PRASHAD, PROF. OF INTERNATIONAL STUDIES, TRINITY COLLEGE: Pleasure. Thanks a lot.

PERIES: Vijay, give us some sense of the magnitude of the problem we are facing.

PRASHAD: Well, it it is a serious problem. So far, as you said, in 2015 60,000 people at least have tried to cross from Libya, which is in a sense the launchpad into Europe. This is a very large number of people. Most of them are fleeing wars such as the war in Syria. Or they are fleeing economic collapse due to trade policy. And this is of course what has pushed a very large number of people out of West Africa. And so from wars, from adverse trade policy, you get tens of thousands of people fleeing to the closest port of call where they feel that there’s some economic opportunities. And that’s Europe.

Unfortunately for them they have to go through a very dangerous country at this point, which is Libya. And because of xenophobia and other kinds of intolerances inside Europe, they are now going to say it’s a European military challenge on the Mediterranean. It’s not been enough that the Mediterranean itself has been a perilous crossing which has taken already this year over 2,000 lives. But now they’re going to say it’s–a blockade, essentially, by the Europeans.

But this decision made by the Council of Ministers in Brussels is actually a convoluted decision. Because they are calling for entering Libya to disrupt the boats and to disrupt the smugglers network. But the Europeans themselves cannot decide to enter Libya, or to enter Libyan territorial waters. So this particular decision by the EU is a rather toothless decision, unless they mean to shoot at boats filled with unarmed migrants who are already in the middle of the Mediterranean. And it’s because they don’t have authorization to enter Libya or Libyan waters that it’s been so important for the EU’s head on this, Federica Mogherini, to insist upon a UN Security Council resolution under so-called Chapter 7, which would allow Europeans, if it were under Chapter 7, to use force.

PERIES: What is exasperating the problem at the moment? Now, they’re saying that migrants arriving in Europe, it has multiplied. Why?

PRASHAD: Well I mean, in fact the International Organization of Migration doesn’t show that there is an incredible increase in the number of migrants. It’s not a huge increase. It certainly increased over the last ten years.

And this is, as I said, for two reasons. One is the Syrian conflict is a serious problem. I mean, 6 percent of the Syrian population has been killed. More than half the Syrian population has been displaced. That is, millions of Syrians are outside their country. And many of them are beginning to find that in the neighboring countries that have taken them, in other words Lebanon, to some extent Egypt, Jordan, Turkey. These countries are not entirely able to absorb more migrants. That’s the general feeling. And as well, the conflict both in Iraq and Syria is intensifying on the ground. This has pushed a large number of people to seek sanctuary in Europe.

You have to understand that neither the Europeans nor the United States are taking commensurate numbers of refugees from these wars. The United States has only taken 546 refugees from the Syrian war. Compare that to over a million people who are right now refugees in Lebanon.

So one of the main push factors is war. The other main push factor is adverse trade policy, particularly around food and agriculture. You know, and of course things like cotton. The United States in the West have pushed to design a trade architecture that favors their very large, very productive farmers, very efficient farmers, highly mechanized, et cetera. And these farmers in the West benefit from a subsidy regime which has been disguised. Whereas farmers in Mali, in Burkina Faso, in much of West Africa neither have been allowed to have a subsidy regime, nor is their farming highly mechanized.

So just as NAFTA, the North American Free Trade Agreement, just as NAFTA freed up so-called Mexican farmers to come north into the United States, so too have the WTO, the World Trade Organization’s trade policies created deep distress in parts of West Africa and Central Africa, and have sent people northward. You have to compound this with the wars in that region that are also ongoing. These are very desperate people who are in a sense refugees of wars and trade policy.

There is a United Nations convention in 1951 on refugees which should allow them free passage into Europe. But of course, this is not how the Europeans see things.

PERIES: Now Vijay, it used to be that dealing with refugees was a humanitarian effort on the part of the UN. Now it is asking for a military–or at least Europe is asking for a military solution. This must actually be splitting Europe itself, in terms of how to deal with the problem. What are the conflicts there?

PRASHAD: Well, it’s interesting that only four countries in the Security Council joined together to write the resolution under Chapter 7 that is under the use of military force. That’s the European resolution. And that’s France, Italy, Lithuania, and the fourth one is Spain. Sorry, not Italy. France, the United Kingdom, Lithuania and Spain. These are the four that have joined together.

It’s not clear that inside Europe there’s unanimity on this, although there are very few alternative voices being articulated inside Europe. It’s very unlikely that the resolution is going to go through the Security Council. The Russians have already indicated that they will not allow [jets] to operate against Libyan targets. They have said that there might be the possibility of a very small naval force, but even this is under heavy dispute. So it’s not clear that the Europeans will get a UN Security Council resolution under Chapter 7. If they don’t get that, then the policy in the Mediterranean is going to be much weakened because they won’t be able to do what they claim to want to do, which is to disrupt the smugglers networks.

The smugglers networks are not on the boats. They are not on the shores of Italy. They are in Libya. And the Europeans will not be able to get there with their guns.

PERIES: And what are the Libyans saying about all of this?

PRASHAD: Well, you’ll have to remember that there are two Libyan governments at this time, and neither of them have complete authority over the country. There is a great deal of chaos in Libya. There is a very strong sense among both of the governments, both the Tobruk and Bayda government, and the government in Tripoli, that they don’t really want to get involved with this. You know, the government in Tobruk has been calling for Western help within Libya, but they don’t see this as contributing to stability in Libya. It might actually have the opposite effect.

In order to in a sense raise fears to a pitched level, the Europeans are saying that smugglers have been hiding ISIS fighters in these boats, sending ISIS fighters into Europe. This is of course a way to make this no longer about humanitarianism, about refugees, but to make it about terrorism. And that’s a very dangerous kind of logic. There’s no evidence that ISIS fighters are on board these boats. The Europeans haven’t even attempted to produce any evidence. There’s some scaremongering happening but I don’t think it’s going to work, largely because very few people believe that European bombardment of the Libyan coastline is going to stop the problem.

PERIES: Vijay Prashad, I hope you keep us abreast of what’s going on on this issue as it goes through the United Nations.

PRASHAD: Sure. Thanks a lot.

PERIES: And thank you for joining us on The Real News Network.