William Blum

Ngày 04 tháng 7, năm 2010

Những người phi công Nhật ném bom Trân Châu Cảng là những người yêu nước. Những người Đức ủng hộ Hitler và cuộc chinh phục của hắn là những người yêu nước, họ đã chiến đấu vì Tổ quốc. Tất cả các nhà độc tài quân sự Mỹ gốc

Latinh lật đổ chính phủ dân chủ-do dân bầu lên và thường xuyên tra tấn người dân, cũng là những người yêu nước – họ cứu đất nước yêu quý của họ khỏi “chủ nghiã cộng sản”.

Tướng Augusto Pinochet của Chile, kẻ giết người hàng loạt và áp dụng tra tấn tuyên bố: “Tôi muốn được nhớ đến như một người dân phục vụ đất nước của mình.” 1

PW Botha, cựu Tổng thống của nhà nước phân biệt chủng tộc Nam Phi tuyên bố: “Tôi không ân hận gì. Tôi không yêu cầu đặc ân gì. Những gì tôi đã làm, tôi làm cho đất nước tôi.” 2

Pol Pot, kẻ giết người hàng loạt của Campuchia từng tuyên bố: “Tôi muốn bạn biết rằng, tất cả mọi thứ tôi đã làm, tôi làm cho đất nước tôi.” 3

Tony Blair, cựu thủ tướng Anh, bảo vệ vai trò của hắn trong vụ giết hại hàng trăm ngàn người Irắc cũng tuyên bố: “Tôi đã làm những gì tôi nghĩ là đúng cho đất nước chúng tôi.” 4

Vào cuối thời điểm của Ðệ II thế chiến, nước Mỹ đã đưa ra những lời giảng dạy rất đạo đức cho các tù nhân người Đức của họ và cho người dân Đức về lời ngụy biện không thể chấp nhận được rằng, việc họ tham gia trong những vụ thiêu sống chỉ là vì sự tuân lệnh chính phủ hợp pháp của họ. Để chứng minh cho họ cái giá phải trả về mặt pháp lý và về mặt đạo đức cho những lý cớ bào chữa ngụy biện không thể chấp nhận được này, các nước đồng minh của Ðệ II thế chiến đã treo cổ các tấm gương hàng đầu của lòng trung thành yêu nước như vậy.

Đã một lần tôi được hỏi sau một cuộc nói chuyện rằng: “Ông có yêu nước Mỹ không?” Tôi đã trả lời: “Không”. Sau khi dừng lại vài giây, để cho phép câu trả lời chìm trong một vài tiếng cười ái ngại khúc khích trong đám khán giả, tôi nói tiếp: “Tôi không yêu bất kỳ một quốc gia nào, tôi là một công dân của thế giới.. Tôi yêu các nguyên tắc nhất định, như là nhân quyền, tự do dân sự, dân chủ, và một nền kinh tế mà trong đó đặt người dân lên trên lợi nhuận. ”

Tôi không có phân biệt giữa lòng yêu nước và chủ nghiã quốc gia dân tộc. Một số người đánh đồng lòng yêu nước là lòng trung thành với đất nước và nhà nước của mình, hoặc là các nguyên lý cao cả mà họ tôn thờ, trong khi định nghĩa chủ nghĩa quốc gia dân tộc là cảm tính của sự thượng đẳng dân tộc-tổ quốc. Dù định nghĩa thế nào đi nữa, trong thực tế các biểu hiện tâm lý và hành vi của chủ nghĩa dân tộc và lòng yêu nước không dễ dàng phân biệt được, vì thực sự hai cái này bổ sung cho nhau.

Howard Zinn gọi chủ nghĩa quốc gia dân tộc là “một tập hợp các niềm tin đã dạy cho từng thế hệ, trong đó Ðất mẹ hoặc Quê cha là một đối tượng dể sùng kính và trở thành một nguyên nhân nung náu mà vì đó một người sẽ sẵn sàng giết hại những con người của các Ðất mẹ hoặc Quê cha khác. … Lòng yêu nước được sử dụng để tạo ra ảo giác về một lợi ích chung mà tất cả mọi con người trong đất nước đó đều có. ” 5

Những cảm xúc mạnh mẽ của lòng yêu nước nó thể hiện rõ ra ngoài trong đa số người Mỹ. Nhưng nó được chôn sâu hơn trong cái vỏ bọc “tự do cởi mở” và sự “tinh tế”, nhưng gần như nó luôn luôn có thể khơi dậy ngay, và bắt cháy liền bất cứ lúc nào.

Alexis de Tocqueville, sử gia Pháp vào giữa thế kỷ 19, nhận xét về việc ông nán ở lại lâu dài tại Mỹ: “Thật không thể nào nghĩ đến được một lòng yêu nước nào phiền phức hơn hoặc ồn ào rườm lời hơn, nó khiến ngay cả những người đang có khuynh hướng tôn trọng nó cũng mệt mỏi.” 6

George Bush bố, khi ân xá cho cựu Bộ trưởng Quốc phòng Caspar Weinberger và năm người khác liên hệ đến sự kiện nhục nhã Iran-Contra vũ khí-đổi-con tin, đã tuyên bố: “Trước tiên, mẫu số chung cho các động lực của họ – cho dù hành vi của họ đúng hay sai – là lòng yêu nước. ” 7

Thật là một điều bán khai thấp kém ở một xã hội duy lý này. Nước Mỹ là nước có lòng ái quốc cao nhất, cũng như có niềm sùng tín tôn giáo nhiều nhất trong các quốc gia được gọi là phát triển trên thế giới. Toàn bộ lòng yêu nước của người Mỹ có thể hiểu rõ rằng, nó là trường hợp cuồng loạn to lớn nhất của quần chúng trong lịch sử, ở đó, cái đám đông si mê quyền lực của riêng mình, họ xem họ như một đoàn kỵ binh của một siêu cường quốc duy nhất trên thế giới, để bù đắp cho sự thiếu quyền lực trong phần cuộc sống còn lại của họ. Lòng yêu nước, giống như tôn giáo, đáp ứng nhu cầu của nhân dân cho một cái gì đó to lớn hơn mà cuộc sống cá nhân của họ có thể đặt nền tảng vào.

Thế nên, vào ngày 04 tháng 7 sắp đến này, những đồng bào Mỹ yêu quý của tôi, một số bạn sẽ giơ cao nắm tay của bạn và gào thét: “U! S! A! … U S!A!”. Và các bạn sẽ diễn hành với lá cờ của mình và biểu tượng Nữ thần tự do của bạn. Nhưng các bạn có biết không, nhà điêu khắc đó đã sao chép gương mặt của mẹ mình cho bức tượng này, một phụ nữ độc đoán và cố chấp, một con người đã cấm đoán một đứa con khác của mình không được kết hôn với một Người Do Thái?

“Lòng yêu nước,” một câu nói nổi tiếng của bác sĩ Samuel Johnson rằng, “nó là nơi ẩn náu cuối cùng của đứa gian manh.” Văn hào Mỹ Ambrose Bierce khẳng định ngược lại rằng – theo ông, đó là nơi ẩn náu đầu tiên.

“Lòng yêu nước là sự khẳng định tin tưởng là đất nước này thượng đẳng hơn với mọi đất nước khác chỉ bởi vì bạn được sinh ra trong nó.” George Bernard Shaw.

“Các hành động được định là tốt hay xấu, không phải trên giá trị riêng của chúng, nhưng dựa theo ai là người thực hiện chúng, và hầu như không có phần vi phạm nào hết khi – tra tấn, việc sử dụng các con tin, cưỡng bức lao động, trục xuất hàng loạt, phạt tù mà không xét xử, giả mạo, ám sát, đánh bom giết thường dân – chúng không thay đổi màu sắc đạo đức của chúng khi chúng được ủy thác từ ‘phe’ của chúng ta. …

“Người chủ nghĩa dân tộc không những không bất bình về sự tàn bạo của phe mình, mà hắn còn có một khả năng đáng kể là thậm chí không hề muốn nghe nói đến tội ác đó “– George Orwell 8

“Lời tuyên thệ trung thành là nhãn hiệu của các quốc gia độc tài toàn trị, phi dân chủ”, lời nói của David Kertzer, một nhà nhân chủng học của đại học Brown, chuyên về nghi thức chính trị. “Tôi không thể nghĩ ra một nền dân chủ nào mà có một lời cam kết trung thành, ngoại trừ duy nhất của nước Mỹ .” 9  Hoặc, ông nhấn mạnh thêm rằng các chính trị gia thể hiện lòng yêu nước của họ bằng cách cài một chốt hiệu lá cờ trên áo. Hitler chỉ trích người Ðức gốc Do Thái và người Cộng sản Đức về chủ nghĩa quốc tế của họ và họ thiếu tinh thần yêu nước quốc gia, Hitler đòi hỏi rằng người “yêu nước thật sự” là người công khai cam kết và thể hiện lòng trung thành của mình đến quê cha đất tổ. Ðể phản ứng hành động này của Hitler, sau cuộc chiến tranh, Đức đã ý thức mạnh mẽ để thực hiện một nỗ lực giảm thiểu sự phô bày lòng yêu nước ở những nơi công cộng.

Lạ lùng thay, lời tuyên thệ cam kết trung thành với tổ quốc của người Mỹ đã được soạn bởi Francis Bellamy, một thành viên sáng lập của Hội Thiên chúa giáo Xã hội vào năm 1889, một nhóm gồm các giáo sĩ người Tin Lành khẳng định rằng “những lời dạy của Chúa Giê Su trực tiếp dẫn dắt đến hình thức hoặc một số hình thức về chủ nghĩa xã hội. ” Hãy thử nói điều này cho các thành viên Teaparty độc quyền ngu dốt đã giận dữ cáo buộc Tổng thống Obama là đang trở thành một tên “chủ nghĩa xã hội”.

Sau cuộc xâm lược vào A Phú Hãn của Liên Xô vào năm 1979, chúng ta có thể đọc mà nhận ra “hiện nay lòng yêu nước của Liên Xô ở một mức độ cao, bởi vì Mạc Tư Khoa đã hành động xâm lược A Phú Hãn mà chẳng bị hình phạt nào, và do đó nó nhấn mạnh rằng quốc gia nào là quốc gia thực sự có quyền lực trong khu vực đó của thế giới.” 10

Trong suốt thế kỷ XIX, và đặc biệt là trọn nửa cuối của nó, đã  có một nỗ lực rất lớn thúc đẩy chủ nghĩa quốc gia dân tộc trên thế giới. … Chủ nghĩa quốc gia dân tộc được dạy trong trường học, nhấn mạnh trong báo chí, thuyết giảng, chế giễu và ru vào lòng con người. Nó đã trở thành ngôn từ quái ác  làm u tối tất cả các vấn đề của con người. Người ta đã bị  đẩy đến cảm giác rằng họ không được đúng đắn trọn vẹn nếu không có một tính  dân tộc quốc gia, giống như họ bị trần truồng giữa một hội trường đông đúc. Các dân tộc phương Đông, những con người đã không bao giờ nghe nói về tính quốc gia dân tộc trước đây, họ đã tập nhiễm nó như là họ dùng thuốc lá và mũ qủa dưa của phương Tây “- HG Wells, nhà văn người Anh 11

“Ngay chính sự Hiện hữu của Nhà Nước Quốc gia nó đòi hỏi có một lớp người hưởng đặc quyền sống chết duy trì nó, giúp nó tồn tại. Và chính nhóm người đặc quyền có lợi này được gọi là lòng yêu nước..” – Mikhail Bakunin, nhà chủ trương phi chính phủ người Nga 12

Với tôi, (chủ nghĩa yêu nước quốc gia dân tộc) nó có vẻ là một sự sỉ nhục khủng khiếp để cho linh hồn của mình bị khống chế bởi yếu tố địa lý.” – George Santayana, nhà giáo dục, và triết gia người Mỹ.

Đông Sơn phóng dịch

Ghi chú:

1. Sunday Telegraph (London), July 18, 1999
2. The Independent (London), November 22, 1995
3. Far Eastern Economic Review (Hong Kong), October 30, 1997, article by Nate Thayer, pages 15 and 20
4. Washington Post, May 11, 2007, p.14
5. “Passionate Declarations” (2003), p.40; … Z Magazine, May 2006, interview by David Barsamian
6. “Democracy in America” (1840), chapter 16
7. New York Times, December 25, 1992
8. “Notes on Nationalism”, p.83, 84, in “Such, Such Were the Joys” (1945)
9. Alan Colmes, “Red, White and Liberal” (2003), p.30
10. San Francisco Examiner, January 20, 1980, quoting a “top Soviet diplomat”
11. “The Outline of History” (1920), vol. II, chapter XXXVII, p.782
12. “Letters on Patriotism”, 1869

==========

Some Thoughts on “Patriotism”.

 

By William Blum

 July 06, 2010Information Clearing House July 04, 2010

Most important thought: I’m sick and tired of this thing called “patriotism”.  

The Japanese pilots who bombed Pearl Harbor were being patriotic. The German people who supported Hitler and his conquests were being patriotic, fighting for the Fatherland. All the Latin American military dictators who overthrew democratically-elected governments and routinely tortured people were being patriotic — saving their beloved country from “communism”.
General Augusto Pinochet of Chile, mass murderer and torturer: “I would like to be remembered as a man who served his country.” 1
P.W. Botha, former president of apartheid South Africa: “I am not going to repent. I am not going to ask for favours. What I did, I did for my country.” 2
Pol Pot, mass murderer of Cambodia: “I want you to know that everything I did, I did for my country.” 3
Tony Blair, former British prime minister, defending his role in the murder of hundreds of thousands of Iraqis: “I did what I thought was right for our country.” 4
At the end of World War II, the United States gave moral lectures to their German prisoners and to the German people on the inadmissibility of pleading that their participation in the holocaust was in obedience to their legitimate government. To prove to them how legally and morally inadmissable this defense was, the World War II allies hanged the leading examples of such patriotic loyalty.
I was once asked after a talk: “Do you love America?” I answered: “No”. After pausing for a few seconds to let that sink in amidst several nervous giggles in the audience, I continued with: “I don’t love any country. I’m a citizen of the world. I love certain principles, like human rights, civil liberties, democracy, an economy which puts people before profits.”
I don’t make much of a distinction between patriotism and nationalism. Some people equate patriotism with allegiance to one’s country and government or the noble principles they supposedly stand for, while defining nationalism as sentiments of ethno-national superiority. However defined, in practice the psychological and behavioral manifestations of nationalism and patriotism are not easily distinguishable, indeed feeding upon each other.
Howard Zinn called nationalism “a set of beliefs taught to each generation in which the Motherland or the Fatherland is an object of veneration and becomes a burning cause for which one becomes willing to kill the children of other Motherlands or Fatherlands. … Patriotism is used to create the illusion of a common interest that everybody in the country has.” 5
Strong feelings of patriotism lie near the surface in the great majority of Americans. They’re buried deeper in the more “liberal” and “sophisticated”, but are almost always reachable, and ignitable.
Alexis de Tocqueville, the mid-19th century French historian, commented about his long stay in the United States: “It is impossible to conceive a more troublesome or more garrulous patriotism; it wearies even those who are disposed to respect it.” 6
George Bush Sr., pardoning former Defense Secretary Caspar Weinberger and five others in connection with the Iran-Contra arms-for-hostages scandal, said: “First, the common denominator of their motivation — whether their actions were right or wrong — was patriotism.” 7
What a primitive underbelly there is to this rational society. The US is the most patriotic, as well as the most religious, country of the so-called developed world. The entire American patriotism thing may be best understood as the biggest case of mass hysteria in history, whereby the crowd adores its own power as troopers of the world’s only superpower, a substitute for the lack of power in the rest of their lives. Patriotism, like religion, meets people’s need for something greater to which their individual lives can be anchored.
So this July 4, my dear fellow Americans, some of you will raise your fists and yell: “U! S! A! … U! S! A!”. And you’ll parade with your flags and your images of the Statue of Liberty. But do you know that the sculptor copied his mother’s face for the statue, a domineering and intolerant woman who had forbidden another child to marry a Jew?
“Patriotism,” Dr. Samuel Johnson famously said, “is the last refuge of a scoundrel.” American writer Ambrose Bierce begged to differ — It is, he said, the first.
“Patriotism is the conviction that this country is superior to all other countries because you were born in it.” — George Bernard Shaw
“Actions are held to be good or bad, not on their own merits but according to who does them, and there is almost no kind of outrage — torture, the use of hostages, forced labour, mass deportations, imprisonment without trial, forgery, assassination, the bombing of civilians — which does not change its moral colour when it is committed by ‘our’ side. … The nationalist not only does not disapprove of atrocities committed by his own side, but he has a remarkable capacity for not even hearing about them.” — George Orwell 8
“Pledges of allegiance are marks of totalitarian states, not democracies,” says David Kertzer, a Brown University anthropologist who specializes in political rituals. “I can’t think of a single democracy except the United States that has a pledge of allegiance.” 9 Or, he might have added, that insists that its politicians display their patriotism by wearing a flag pin. Hitler criticized German Jews and Communists for their internationalism and lack of national patriotism, demanding that “true patriots” publicly vow and display their allegiance to the fatherland. In reaction to this, postwar Germany has made a conscious and strong effort to minimize public displays of patriotism.
Oddly enough, the American Pledge of Allegiance was written by Francis Bellamy, a founding member, in 1889, of the Society of Christian Socialists, a group of Protestant ministers who asserted that “the teachings of Jesus Christ lead directly to some form or forms of socialism.” Tell that to the next Teaparty ignoramus who angrily accuses President Obama of being a “socialist”.
Following the Soviet invasion of Afghanistan in 1979, we could read that there’s “now a high degree of patriotism in the Soviet Union because Moscow acted with impunity in Afghanistan and thus underscored who the real power in that part of the world is.” 10
“Throughout the nineteenth century, and particularly throughout its latter half, there had been a great working up of this nationalism in the world. … Nationalism was taught in schools, emphasized by newspapers, preached and mocked and sung into men. It became a monstrous cant which darkened all human affairs. Men were brought to feel that they were as improper without a nationality as without their clothes in a crowded assembly. Oriental peoples, who had never heard of nationality before, took to it as they took to the cigarettes and bowler hats of the West.” — H.G. Wells, British writer 11
“The very existence of the state demands that there be some privileged class vitally interested in maintaining that existence. And it is precisely the group interests of that class that are called patriotism.” — Mikhail Bakunin, Russian anarchist 12
“To me, it seems a dreadful indignity to have a soul controlled by geography.” — George Santayana, American educator and philosopher 

William Blum is the author of:

  • Killing Hope: US Military and CIA Interventions Since World War 2
  • Rogue State: A Guide to the World’s Only Superpower
  • West-Bloc Dissident: A Cold War Memoir
  • Freeing the World to Death: Essays on the American Empire

Portions of the books can be read, and signed copies purchased, at www.killinghope.org  

 

Advertisements