1- Hàng năm, vào ngày 25 tháng 4, người Úc và Tân Tây Lan kỷ niệm ngày ANZAC, cuộc chiến phi nghĩa đẫm máu giữa quân của đế quốc Anh và Thổ Nhĩ Kỳ tại bờ biển Gallipoli năm 1915, đệ nhất thế chiến. Lúc đó  bọn nhà nước Úc, Tân Tây Lan  và “người Úc lẫn người Tân Tây Lan” vẫn còn tin rằng Tổ Quốc họ là Đế Quốc Anh!!!

2- Waltzing Matilda là bài hát dân ca được di dân Úc coi như là tiêu biểu của xứ Úc, gần như một “quốc ca nhân dân”. Nói về một người phiêu bạt trên vai túi nải bước ngất ngưởng, đi ăn trộm cừu, nấu nướng. Rồi bị rượt đuổi, nhảy sông tự tử không để bị bắt. Hiện nay bản quyền bản nhạc này là của Mỹ, vì đã được tác giả bán đi từ đầu thế kỷ thứ 20.

Và BAN NHẠC CHƠI BẢN NGẤT NGƯỞNG MATILDA

Lời nhạc của  Eric Bogle
Thời niên thiếu Tôi tay bị tay nải
Và sống một đời phiêu bạt tự do
Từ luu vực sông Murray đến vùng xa bụi mờ
Tôi ngất ngưởng nhịp Matilda khắp chốn
Rồi vào năm 1915 đất nước vẫy gọi “Này con trai,
Đến lúc đừng đi lang thang nữa, có việc phải làm”
Thế là họ đưa cho Tôi một cái nón sắt và một khẩu súng
Rồi đẩy tôi đi vào cuộc chiến xa xôi.

Và ban nhạc lại chơi bài Ngất Ngưởng Matilda
Lúc tầu rời bến cảng
Giữa tiếng hoan hô cổ võ , vẫy cờ,  và nước mắt
Chúng tôi ra khơi đến Gallipoli

Tôi nhớ cái ngày kinh hoàng đó rất rõ
Máu chúng tôi loang đỏ nước, thấm sâu vào cát
Đấy là vì sao vào cái ngày kinh khủng đó gọi là Vịnh Thịt Nướng
Chúng tôi bị bằm chặt như cùu trong cuộc tàn sát đó
Người Thổ (Nhĩ Kỳ) , súng đạn lên nòng, đã chực sẵn
Và họ xả đạn, pháo kích lên đầu chúng tôi như mưa,
Chỉ trong năm phút họ tống chúng tôi xuống địa ngục
Gần như đã tống chúng tôi  thẳng về Úc.

Và ban nhạc đã chơi bài Ngất ngưỡng Matilda
Trong lúc chúng tôi ngưng để chôn cất đồng đội
Chúng tôi chôn xác phe mình và người Thổ chôn xác phe của họ
Xong rồi, cuộc bắn giết nhau lại tiếp tục bắt đầu trở lại

Những ai còn sống đã làm mọi cách để sống sót
Trong cái thế giới điên loạn của cái chết đó, máu và lửa
Suốt mười tuần căng thẳng rã rời tôi đã cố giữ mạng sống
Trong lúc chung quanh tôi xác người chồng chất cao hơn
Rồi một trái pháo lớn của phe Thổ (Nhĩ Kỳ) đã hất tung tôi lộn nhào
Và khi tôi tỉnh dậy trên giường bệnh viện
Tôi nhìn thấy điều gì do trái pháo đã gây ra, Chúa ơi, tôi ao ước mình chết đi
Tôi chưa từng biết có một điều gì kinh hãi hơn là chết

Vì tôi sẽ chẳng còn đi ngất ngưởng Matilda
Khắp vùng quê cây cỏ xanh tươi xa gần
Để giăng lều kẹp vải một người cần có đôi chân
Tôi chẳng còn ngất ngưởng điệu Matilda được nữa

Người ta gom những kẻ bị thương, tàn phế, mất chân tay
Và đưa chúng tôi lên tầu về quê hương xứ Úc
Những kẻ không còn tay, chân, mù lòa và khủng hoảng
Niềm tự hào, những anh hùng thương binh của vịnh Thịt Nướng
Và khi tàu chở chúng tôi cập bến Circular Quay ( cảng chính ở Sydney)
Tôi ngắm nhìn nơi chốn lúc tôi vẫn còn đôi chân
Và cảm tạ Chúa đã không có ai ở đó chờ đón tôi
để tiếc thương, đau đớn và ngậm ngùi

Và ban nhạc lại chơi bài Ngất Ngưởng Matilda
Lúc người ta đưa chúng tôi xuống cầu thang
Nhưng không có ai hoan hô cổ võ, họ đứng đó và chăm chú nhìn
Rồi tất cả bọn họ quay mặt đi

Thế rồi bây giờ cứ mỗi tháng tư, Tôi ngồi ở mái hiên nhà
Và nhìn đoàn diễn hành đi ngang trước mặt
Tôi thấy các chiến hũu xưa, họ diễn hành tự hào thế nào
Sống lại những ngày huy hoàng của quá khứ
Tôi thấy những kẻ già này tất cả bị hoang mang lẫn lộn
Những anh hùng già nua mệt mỏi của một cuộc chiến đã vào quên lãng
Và những lớp trẻ hỏi tôi “Họ diễn hành cho cái gì thế?”
Và tôi cũng tự hỏi mình câu hỏi đó

Và ban nhạc lại chơi bản Ngất Ngưởng Matilda
Và những người già vẫn đáp lời kêu gọi đó
Năm này qua năm khác, đám họ cứ ít dần đi
Một ngày nào đó sẽ chẳng còn ai diễn hành ở đó nữa
Ngất ngưởng Matilda, Ngất ngưởng Matilda
Ai sẽ sẽ đi ngất ngưởng nhịp Matilda với tôi?

NKPTC phóng dịch

And The Band Played Waltzing Mathilda

When I was a young man I carried my pack
And lived the free life of the rover
From the Murray’s Green Basin to the dusty out back
I waltzed my Matilda all over
Then in 1915 my country said “Son,
It’s time to stop rambling, there’s work to be done.”
So they gave me a tin hat and they gave me a gun
And they sent me away to the war

And the band played Waltzing Matilda
As the ship pulled away from the quay
Amidst all the cheers, flag waving and tears
We sailed off for[ Gallipoli

It’s well I remember that terrible day
Our blood stained the sands and the waters
And how in that hell that they called Souvla Bay
We were butchered like lambs at the slaughter
Johnny Turkey’ was ready, he’d primed himself well
He rained us with bullets and he showered us with shell
And in five minutes flat he’d blown us all to hell
Nearly blew us right back to Australia

And the band played Waltzing Matilda
As we stopped to bury our slain
We buried ours and the Turks buried theirs
Then it started all over again

Those who were living did their best to survive
In that mad world of death, blood and fire
For ten weary weeks I kept myself alive
While around me the corpses piled higher
Then a big Turkish shell knocked me arse-over-head
And when I awoke in my hospital bed
And saw what it had done, Christ, I wished I was dead
Never knew there were worse things than dying

For no more I’ll go waltzing Matilda
All around the green bush far and near
For to hang tents and pegs a man needs two legs
No more waltzing Matilda for me

They collected the wounded, the crippled and maimed
And shipped us back home to Australia
The armless, the legless, the blind and insane
The proud, wounded heroes of Souvla
And as our ship pulled into Circular Quay
I looked at the place where my legs used to be
And thanked Christ there was no one there waiting for me
To mourn and to grieve and to pity

And the band played Waltzing Matilda
As they carried us down the gangway
But nobody cheered, they just stood there and stared
Then they turned all their faces away

So now every April I sit on my porch
And watch the parade pass before me
I see my old comrades, how proudly they march
Reliving their days of past glory
I see the old men all twisted and torn
The tired old heroes of a forgotten war
And the young people ask me “What are they marching for?”
And I ask myself the same question

And the band plays Waltzing Matilda
And the old men still answer the call
Year after year, their numbers get fewer
Some day no one will march there at all

Waltzing Matilda, Waltzing Matilda
Who’ll go a’waltzing Matilda with me?

Advertisements