ĐỀ NGHỊ THAM KHẢO HAI (2) NHÀ NGHIÊN CỨU LỊCH SỬ QUYỀN LỰC THẾ GIỚI CẬN ĐẠI  Giáo sư sử học Giáo sư Carroll Quigley   Giáo sư Antony Sutton

Cho đến nay, những ai quan tâm tìm hiểu và tham khảo về thời cuộc, về sinh hoạt xã hội chính trị của thế giới khó có thể tránh khỏi kết luận về “nền văn học chính sử” của nhân loại hầu như chỉ là những “câu truyện” được xếp đặt như những truyện cổ tích có hậu giữa “phe thiện” và “ác”. Vấn đề hay câu hỏi cần đặt ra là AI thật sự là “tác giả” của những “tập truyện” này?

Hệ quả này hẳn nhiên không chỉ khởi đi từ chù nghĩa quyền chính quốc gia dân tộc bày đàn của từng nhóm dân với những “huyển sử dân tộc”, khi mà bọn quyền chính cần một “bản sắc tự hào giống nòi” để bó nhỏ đầu quần chúng cho mục tiêu “đoàn kết” để cai trị, mà tệ hại hơn ở thời cận đại, khi một thiểu số với tài sản cực giầu có quyền thế bao phủ gần như toàn xã hội do những gian manh cấu kết lừa đảo trong hệ thống quyền lực (như Lã Bất Vi thời xa xưa). Từ đó phát sinh cuồng vọng khống trị toàn cầu. Họ đã thành công trong việc xếp đặt cả một hệ thống NIỀM TIN trong thông tin giáo dục.

Nhận định như thế hẳn cũng không thể tránh được làm đại đa số ngỡ ngàng… bởi nó vượt tầm kiến thức chính qui qui ước nền tảng “trí tuệ” của họ.

Như thế, muốn tìm hiểu xã  hội trước mặt, thật mỉa mai, nó lại đòi hỏi một người phải đi ngược truyền thống chính qui, bước ra khỏi ma trận đã được thiết lập để lý giải như các nhóm nghiên cúu và độc lập đang thực hiện. Mỉa mai nhưng thực tế hơn nữa, là muốn hiểu sự thật của lịch sử, sử gia đúng đắn cũng bị buộc phải phá bỏ “truyền thống chính qui”, một loại phương pháp được đặt ra để không ai có thể “viết sử” khác những gì đã được “đặt để” mà tưởng như là “chứng sử khoa học”!

Hai nhà đại khoa bảng Anh Mỹ đã buộc phải phá rào để làm chính công  việc truy tìm sự thật quá khứ, sự thật mà nếu không thấy nó, biết nó, thì không thể lý giải hợp lý những diễn biến kinh hoàng của nhân loại từ hơn trăm năm qua cho đến hiện nay.

Giáo sư sử học Professor Carroll Quigley của George Town và Antony Sutton của viện Hoover, cả hai đều là “đại khoa bảng chính qui” nhưng đã nhận ra được những “trở ngại qui chính” đã tiến hành những nghiên cúu vượt truyền thống chính qui để mở toang những kẽ nứt của chính sử, và giúp những ai thật sự muốn tìm hiểu những diễn biến chính trị hiện tại của nhân loại có những dữ kiện lấp vào khoảng trống “bí ẩn”.

Trong quá khứ trang Nhân Chủ đã giới thiệu những nghiên cúu của Antony Sutton cũng như có nhắc đến Caroll Quigley, và hôm nay Nhân Chủ xin một lần nữa, không chỉ mạnh mẽ giới thiệu  những tác phẩm của hai tác giả này, mà khẳng định rằng NẾU KHÔNG khởi đầu bằng những tác phẩm nền tảng này, một người khó có thể hiều được và trả lời được những khúc mắc trong quá khứ và ngay trong hiện tại của những diễn biến đang xảy ra một cách cực kỳ “phi lý” và “nghịch lý”.

Không có những khai mở phi truyền thống này, người ta vẫn cứ chỉ lẩn quẩn lý giải trong vòng “biên giới” của  quốc gia với những mẩu kiến thức lặt vặt đã được định sẵn, và chẳng thể hiểu được những tai họa của họ, của hàng tỉ con người trong hàng trăm “quốc gia” hầu như đều là hệ quả toan tính của một nhóm người “vô danh tính” ở ngoài vòng “thông tin” của chính sử.

Thật sự cũng chỉ đơn giản nếu một người biết chất vấn. Lấy thí dụ là tai họa “thực dân” của một “dân tộc” có phải đi từ quyết định của một vài cá nhân quyền chính có “óc thực dân”? Cái gọi là thảm họa nội chiến Việt Nam kéo dài hơn 20 năm với hàng triệu nhân mạng, và kéo dài cho đến hôm nay đây, có phải đi từ quyết định “chính sách bang giao” của một nhóm người Âu Mỹ? Thảm họa của Phi Châu do ai tác tạo? Hay gần nhất, những biến chuyển và những cái gọi là “chính sách quốc gia” hiện nay của Việt, Hoa, Trung Đông v.v là do tác động từ đâu”? Có phải là từ  những “lãnh đạo chính trị” những kẻ cầm quyền cũng chỉ có một giai đoạn?

Quan trọng nhất, vẫn là nếu không hiểu về lịch sử quyền chính cũng như cấu trúc của nó ngay trong hiện tại, một người cũng không thể hiểu được một nguyên lý tự nhiên đơn giản của phi quyền chính. Bởi quyền lực không phải đi từ “nòng súng” như Mao từng ngu xuẩn tuyên bố. Quyền lực là kiểm soát nguồn tài nguyên nhu cầu. Một nhóm nhỏ không thể kiềm soát hay khống trị được nguồn tài nguyên nhu cầu của đại đa số nếu không có sự đồng thuận dù gián tiếp của đa số. Sự gián tiếp đồng thuận này đi từ tín lý, niềm tin. Nghe thật “lạ tai” phải không? Có lạ tai không khi hàng tỉ nhân loại tuân phục một cá nhân giáo chủ? Và từng tin sắt đá rằng địa cầu vuông phẳng? Có lạ tai không khi hàng tỉ nhân loại từng tin vào “quyền con trời” (thiên tử) hay từ “Thiên Chúa” (divinity)  và  tính “chính đáng” chỉ có từ “chính thống” một “giòng họ”?

“Chúng ta”, những sinh vật ngu ngơ, vẫn còn đang TIN những mảnh vải mầu mè gọi là “quốc kỳ linh thiêng” rồi cắm đầu chửi nhau, giết nhau vì TIN vào nó đấy chăng? Chúng ta vẫn đang dùng những tờ giấy in mầu mè với những con số, GỌI LÀ TIỀN, vì TIN và buộc phải TIN vào GIÁ TRỊ của nó… cho đến khi “đổi tiền” đấy chăng?

Có ai còn nghi vấn những tai họa “kinh tế tài chính” hầu như của toàn nhân loại phải chịu đựng được “dấy động” từ một nhóm người Âu Mỹ  mà phố Wall chỉ là “mặt tiền trái hiên” của họ?

Khi không hiểu được một nguyên lý hiển nhiên và nhỏ bé như thế của quyền lực ngay tại xã hội mình và từ chính bản thân mình như thế, làm sao một người hiểu và thấy được rằng những tai họa và biến chuyển của cả thế giới hôm nay, sinh mạng của hàng tỉ con người, đều được cắt đặt và tác động chỉ từ một nhóm người ẩn nấp?

Nói ngắn gọn lại, quyền lực đi từ khống trị được niềm tin. Niềm tin được kết đặt và củng cố bằng hệ thống “giáo dục” miên tục. Nghĩa là nhồi nhét huân tập. Nếu hiểu được như vậy với những chứng cớ rành mạch, chúng ta, những ai còn tình thức sẽ biết cách thoát nó như thế nào rồi. Thoát hay không, vẫn là quyết định từ tầm nhận thức của mỗi cá nhân.

Nhân Chủ mạnh mẽ đề nghị quí độc giả, nhất là quí anh chị em thành viên tham gia trang Nhân Chủ, cần tìm cách gác bỏ những sinh hoạt lặt vặt giải trí vô bổ, tạo thời gian tận dụng năng lực tham khảo những tác phẩm nghiên cúu của hai nhà khoa bảng hiếm hoi này. Họ không đúng hết, họ có quan điểm chính trị  riêng của họ, nhưng kết quả nghiên cúu của họ đã mở cho chúng ta những ổ khóa kiên cố đã được quyền chính tuyên truyền chính qui thiết lập cho mục tiêu ngăn cản hiều biết đúng đắn của con người hàng ngàn năm qua. Họ đã giúp cho chúng ta một công việc khó khăn cần đảm lược: BẺ KHÓA.  Đi vào sâu và khám phá thêm được những gì là trách nhiệm tự thân của mỗi cá nhân chúng ta.

Những tác phẩm nghiên cứu đúc kết của Sutton và Quigley bổ túc lẫn cho nhau về mặt chứng sử cũng như  cho chúng ta những bằng chứng băng hoại tàn độc và bạo ngược của một hệ thống quyền lực, về cấu trúc và vận hành của nó thật “đơn giản” như thế nào nhưng  đã cho phép chỉ một nhóm người có thể thao túng sinh hoạt hạnh phúc khổ đau của hàng tỉ con người khác trên thế giới, những cuộc CHIẾN TRANH CHỦNG TỘC, THỰC DÂN, ĐẾ QUỐC, TÔN GIÁO, HAI CUỘC ĐẠI CHIẾN, KHỦNG HOẢNG KINH TẾ , CÁCH MẠNG, THỰC PHẨM CẢI DI TÍNH, LŨNG ĐOẠN MÔI SINH v.v trong đó có bản thân chính chúng ta.

Những khám phá của hai giáo sư chính qui này là những viên đá nền tảng không thể không bước qua nếu muốn hiểu về thế giới chính trị kinh tế của chính chúng ta hôm nay. Và càng không thể thiếu nó trước khi tìm hiểu về nguyên lý đơn giản Phi Quyền Chính.  Đơn giản, chẳng ai luu tâm nỗ lực tìm kiếm và tìm hiểu về một căn nhà mới khi vẫn  chưa thấy được những khuyết tật, tai hại nguy hiểm của căn nhà hiện tại, vẫn hài lòng vui vẻ với căn nhà mình đang cư ngụ!

Nhân Chủ

29-4-2015

Caroll Quigley:

==

“””Tragedy and Hope? The tragedy of the period covered by this book is obvious but the hope may seem dubious to many. Only the passage of time will show if the hope I seem to see in the future is actually there or is the result of mis-observation and self-deception. The historian has difficulty distinguishing the features of the present and generally prefers to restrict his studies to the past,where the evidence is more freely available and where perspective helps him to interpret the evidence. Thus the historian speaks with decreasing assurance about the nature and significance of events as they approach his own day. The time covered by this book seems to this historian to fall into three periods: the 19th century from 1814 to 1895; the 20th century after World War II, and a long period of transition from 1895 to 1950. The 20th century is utterly different from the 19th century and the age of transition between the two was one of the most awful periods in all human history. Two terrible wars sandwiching a world economic depression revealed man’s real inability to control his life by nineteenth century techniques of laissez-faire, materialism, competition, selfishness, nationalism, violence, and imperialism. These characteristics of late nineteenth-century life culminated in World War II in which more than 50 million persons were killed, most of them by horrible deaths. The hope of the twentieth century rests on the recognition that war and depression are man-made, and needless. They can be avoided in the future by turning from the 19th century characteristics just mentioned and going back to other characteristics that our Western society has always regarded as virtues: generosity, compassion, cooperation, rationality, and foresight, and finding an increased role in human life for love, spirituality, charity, and self-discipline. On the whole, we do know now that we can avoid continuing the horrors of 1914-1945 and on that basis alone we maybe optimistic over our ability to go back to the tradition of our Western society and to resume its development along its old patterns of Inclusive Diversity.”””
Advertisements