Trong khi “thế giới”, trên các báo đài chính qui  đang lao xao bắng nhắng, tràn ngập thông tin về những lũng đoạn tài chính, khủng hoảng kinh tế, cuộc chiến căng thẳng của khối Âu Mỹ Úc Do Thái vây khốn Nga qua ngả Ukraine, và những trò diễn bi kịch khủng bố dở hơi giả địch của thánh quốc Daesh (ISIS); và quần chúng vẫn đang mải mê với những trò xe cán chó, tài tử khoe quần lót, ngoại tình v.v không một ai hay biết về một cuộc đảo chính lẽ ra thật đẫm máu lật đổ chế độ dân chủ xã hội tại Venezuella đã xảy ra, nhưng bị dặp tắt kịp thời. Báo chí chính qui đưa tin hời hợt dù nhà nước Mỹ đã “nhanh nhẩu đoảng” phủ nhận một cách… tự thú!

Cuộc đảo chính tổng thống Nicolas Maduro của Venezuela do Âu Mỹ Do Thái phối hợp tiến hành ngày 12-02-2015.

Cuộc đảo chính có mật danh là “Operation Jericho” do cơ quan “Hội Đồng An Ninh Quốc Gia” (National Security Council (NSC) Mỹ chủ đạo, được cố vấn an ninh khu vực Châu Mỹ La Tinh của Obama là Ricardo Zuñiga đứng ra điều hành.

Kế hoạch “Operation Jericho” được phân nhiệm chi tiết với đầy đủ sự phối hợp nhịp nhàng từng vai trò trong từng lãnh vực dân sự, truyền thông, kinh tế, quân sự của các cơ quan  giữa các nhà nước Âu Mỹ Do Thái. Một mạng lưới rộng lớn của một nhà nước ẩn tàng được trưng dụng chặt chẽ  như CIA, MOSSAD, các tổ chức NGOs như Tài Nguyên Quốc Gia cho Dân Chủ (NED), the International Republican Institute, the National Democratic Institute, Freedom House , the International Center for Non-Profit Law v.v

Trong kế hoặch “Operation Jericho” này, nhà nước Đức (NATO) cử đặc nhiệm bảo vệ công dân Âu Mỹ Do Thái  tại Venezuela trong khi cuộc đảo chính tiến hành. Nhà nước Canada gửi đặc nhiệm nắm giữ phi trường dân sự thủ đô Caracas. Do Thái với Mossad và quyền lực truyền thông giữ nhiệm vụ tấn công bôi nhọ hình ảnh Chavez, hiện đang là thần tượng của quần chúng và là một phần nền tảng chính trị của đương kim tổng thống Nicolas Maduro, cũng như tấn công bôi nhọ uy tín các nhân vật của phía chính phũ Venezuela. Nhà nước Anh chịu trách nhiệm lãnh vực tuyên truyền chính trị cho cuộc đảo chính. Và cả một “hệ thống chính trị gia” sẵn sàng nhân danh “dư luận quốc tế” thừa nhận chính phủ mới khi cuộc đảo chính thành công như Thượng nghị sĩ Mỹ Marco Rubio, cựu tổng thống Chilê Sebastián Piñera, hai cựu tổng thống Colombia, Alvaro Uribe và  Andres Pastrana, hai cựu tổng thống Mexico,  Felipe Calderón và Vicente Fox, cựu chủ tịch hành pháp Spain, José María Aznar (chú ý rặt một lũ hữu khuynh bảo thủ tay sai Âu Mỹ).

Phía nhà nước Mỹ, để trải thảm “kinh tế” cho cuộc đảo chính này, Obama đã liên tục tuyên bố cấm vận Venezuela, cấm vận các nhân vật của nhà nước Venezuela v.v  Và mật lệnh cho các “doanh nhân đầu tư” tại Vênzuela, tích trữ hàng hóa nhằm nâng giá thị trường và gây hoang mang cho mục tiêu gây căng thẳng kinh tế và hỗn loạn trong quần chúng, tạo một môi trường thuận lợi cho cuộc đảo chính thành công nhanh gọn.

Về mặt tiến hành quân sự, tướng Mỹ Thomas W. Geary, của SOUTHCOM tại Miami, và Rebecca Chavez,  của bộ Quốc phòng (Pentagon), và lực lượng đánh thuê Academi (trước đây là Blackwater) hiện nay do đô đốc Bobby R. Inman (cựu giám đốc NSA) và John Ashcroft (cụu bộ trưởng công lý của Bush) điều hành.

Theo kế hoạch. một chiếc chiến đấu cơ loại cổ điển “Super Tucano” được mua tại Virginia trong việc ám sát Raul Reyes nhân vật thứ hai của tổ chức FARC, nay sẽ được cải trang thành một máy bay của quân đội Venezuela, được đậu sẵn tại Columbia, nơi  bộ chỉ huy của kế hoạch Jerico là tòa đại sứ Mỹ tại thủ đô Bogota do chính đại sứ Mỹ Levin Whitaker và phụ tá đại sứ Benjamin Ziff trách nhiệm

Theo kế hoạch, chiếc máy bay này sẽ  được phi công của  tổ chức giết mướn tai tiếng Academi (trước đây là Black Water) lái và dội bom vào dinh tổng thống  Venezuela để giết Nicolas Maduro. (độc giả Việt Nam có thể gợi nhớ vụ Phạm Phú Quốc)

Một số các sĩ quan, tướng tá, về hưu hoặc hiện dịch trong quân đội Venezuela được mật lệnh chuẩn bị tiến hành “trách nhiệm bảo vệ an ninh tổ quốc” và giữ “trật tự trị an” trong thời gian chuyển tiếp (Viết đến đây, Tôi nhận ra bài bản này chẳng khác các cuộc chính biến 1-11-1963 với bộ mặt thật của bọn võ biền quân đội, ở bất cứ xã hội nào, chúng cũng chỉ là một tập hợp của lũ dốt nát, bán khai, và đam mê bạo lực quyền chính)

Trong khi đó, cựu nữ dân biểu Venezuela, María Corina Machado, kẻ được chọn, theo kế hoặch, làm tổng thống khi cuộc đảo chính thành công, được các tổ chức NGOs của Mỹ, Pháp  tung tiền vận động lập một hội nghị tại thủ đô Caracas ngày 26-01-2015 với chủ đề  “Quyền Lực Công Dân và Dân Chủ Hôm Nay” (Citizen Power and Democracy Today), nhằm tạo sóng dư luận và hình ảnh “lãnh tụ” tương lai và vai  trò “lãnh đạo cuộc cách mạng” (đảo chính) của bà María Corina Machado.

Một điểm “thú vị” trong kế hoạch này, là vị Đô trưởng của thủ đô Caracas, Antonia Ledezma, từng là chuyên gia liên lạc với Do Thái, từng bí mật đến Do Thái tiếp xúc với Benjamin Netanyahu và Avigdor Lieberman, và hiện nay là đại diện của  Henrique Capriles Radonski lãnh đạo phe đối lập của Venezuela.

Nhưng may mắn, an ninh tình báo của Venezuela đã theo dõi và khám phá được kế` hoặch “Jericho” này, và ngăn chặn kịp thời. Ngày 11-02-2015, những “lãnh đạo” của cuộc đảo chính và một nhân viên Mossad bị an ninh Venezuela chặn bắt. Những kẻ khác bị tóm gọn vào ngày hôm sau (12-02). Sau cuộc thẩm tra các tội phạm, ngày 20-2-2015, với các lời khai và thú tội, an ninh được lệnh bắt giam tòng phạm quan trọng: đô trưởng thủ đô Caracas, Antonio Ledezma (nội gián cho Do Thái trong ghế đối lập).

Cuộc đảo chính do nhà nước Âu Mỹ Do Thái phối hợp tiến hành với mật danh “Operation Jericho” bị phá vỡ.  Tổng thống Venezuela lên truyền hình tuyên bố tội phạm và tội danh của các tòng phạm. Tuy nhiên chính phủ Venezuela, vì một lý do chính trị chưa rõ, đã làm nhẹ sự vụ đi, chứ không truy cáo Mỹ mạnh mẽ  cũng như trình bày các bằng chứng cụ thể trước công luận thế giới, LHQ, và tòa án quốc tế, như một đòn ngoại giao (dĩ nhiên thưa kiện Mỹ với tòa thế giới là chuyện ruồi bu củ khoai lang thôi).

Dù vậy, phía nhà nước Mỹ cũng phản công phân minh với báo chí chính qui trong vụ việc này rằng:

“Những gán tội này, cũng như tất cả những cáo buộc trước đây (về việc Mỹ chủ động đảo chính-nk) thật vớ vẩn. Đây là vấn đề chính sách kiên quyết của Mỹ: Nhà nước Mỹ không ủng hộ những thay đổi chính trị qua những phương tiện vi hiến (sic). Những chuyển biến chính trị phải dân chủ, hợp hiến, ôn hòa và hợp pháp. Chúng tôi đã từng thấy lập đi lập lại rằng chính phủ Venezuela đang cố gắng bẻ hướng chú ý khỏi việc làm của chính họ bằng cách tố cáo Mỹ hoặc các thành viên khác của cộng đồng thế giới chịu trách nhiệm  về những biến động tại Venezuela. Những nỗ lực này phản ảnh một sự thiếu nghiêm chỉnh của chính phủ Venezuela để đối phó với tình trạng nghiêm trọng mà họ đối diện” (“These charges, like all previous ones, are ridiculous. It is a matter of long-standing policy: the United States does not support political transitions through unconstitutional means. Political transitions must be democratic, constitutional, peaceful and legal. We have seen repeatedly that the Venezuelan government is trying to divert attention from its own actions by accusing the United States or other members of the international community of responsibility for the events in Venezuela. These efforts reflect a lack of seriousness on the part of the Government of Venezuela to cope with the serious situation it faces. »

 Phát biểu của nhà nước Mỹ về vụ đảo chính hụt vừa qua tại Venezuela thật là khó có chữ để diễn tả. Việt nam có cụm chữ “trơ trẽn, nhăn nhở mặt dày, thô bỉ, vô liêm sỉ” là có lý do của nó cả. Khi một chữ hay cụm chữ đã được hình thành, tất nó phải  đi từ thực trạng nơi chốn sự việc, có hoàn cảnh sự vật, ý nghĩ v.v mà nó được sinh ra để phản ảnh diễn đạt. Trong trường họp này phải dùng hết mới mong lột tả được hết bản chất của nhà nước, bất cứ là nhà nước nào, Mỹ chỉ là một điển hình mà thôi.

Nếu cuộc đảo chính này thành công, chúng ta sẽ thấy cái gọi là “cuộc cách mạng của nữ dân biểu María” và toàn bộ chính phủ tương lai của Venezuela là gì rồi. Người Việt Nam có thể dõi suy về “cuộc trưng cầu dân ý” của nhà Ngô do CIA Edward Lansdale đạo diễn, cũng như cái gọi là cuộc “cách mạng quân đội” 1-11-1963 của đám tướng lãnh ngụy cũng do Mỹ tài trợ và đạo diễn v.v hẳn đã thấy kết quả của trò “cách mạng” và kết quả của hai nền “cộng hòa” này ra sao rồi.

Một khía cạnh khác của sự kiện cũng đã cho thấy “tập đoàn nhà nước ẩn tàng” này cũng chẳng ghê gớm gì như “thần thoại” rêu rao. Chúng vẫn cứ lai rai thất bại như Vịnh Con Heo, và ngay tại Venezuela nhiều lần thất bại với Hugo Chavez, và như vụ “Operation Jericho chặt chẽ này” đã cho thấy.

Vấn đề còn lại là truy nguyên vấn nạn.

Tất cả là do cái hệ thống quyền chính quá lớn của Nhà nước. Khi cái quyền tuyệt đối này còn hiện hũu cho một thiểu số nắm quyền toàn dụng nó, thì tương tranh bạo lực còn đó. Tương tranh bạo lực còn thì sinh mạng hạnh phúc của cá nhân người dân chỉ là những con cờ, tốt thí mà thôi.

Chúng ta đã và đang chứng kiến các cuộc “thay đổi chính trị”, “tương tranh quốc gia” giữa các nhóm thiểu số quyền lực trong xã hội và giữa các xã hội… nhưng những  nạn nhân phải đổ máu trả giá cho các cuộc giao chuyển quyền lực này lại chính là những người dân vô tội, không quyền lực, tài sản. Hàng ngàn, hàng triệu sinh mạng người dân nối đuôi nhau chết thảm để cho ai? và được gì?

Người dân Trung Đông, Ukraine, Nga, Mỹ, Âu Châu  đang trả giá! Nhưng có ai nhận ra kẻ thủ lợi? Tất cả vẫn hăm hở tham gia chém giết bằng chính sự hủy diệt chính mình!

Tôn giáo và tín lý quốc gia nhà nước quả thật kinh khiếp. Nó có khả năng bó nhỏ óc con người và biến người ta thành những con thiêu thân tranh nhau lao đầu tự hủy.

25-2-2015
nkptc
====

Tham Khảo Nguồn:

Obama failed his coup in Venezuela

Once again, the Obama administration has tried to force the change of a political regime that resists it. On February 12, an Academi (formerly Blackwater) plane disguised as an aircraft of the Venezuelan army was supposed to bomb the presidential palace and kill President Nicolas Maduro. The plotters had planned to place former MP María Corina Machado in power and have her immediately acclaimed by former Latin American presidents.
JPEG - 23.4 kb
President Obama with his advisor for Latin America, Ricardo Zuñiga, and the National Security Advisor Susan Rice.
© White House
President Obama had given a warning. In his new doctrine of Defence (National Security Strategy), he wrote: “We stand with citizens whose full exercise of democracy is in danger, as the Venezuelans.” Yet, Venezuela is, since the adoption of the 1999 constitution, one of the most democratic countries in the world. This sentence presaged the worst to prevent it from continuing its path to independence and wealth redistribution.

It was on February 6, 2015. Washington was finishing developing the plan for the overthrow of the democratic institutions of Venezuela. The coup was planned for February 12.
“Operation Jericho” was supervised by the National Security Council (NSC), under the authority of Ricardo Zuñiga. This “diplomat” is the grandson of the homonymous president of the Honduran National Party who organized the coups of 1963 and 1972 in favor of General López Arellano. He directed the CIA station in Havana (2009-11), where he recruited and financed agents to form the opposition to Fidel Castro while negotiating the resumption of diplomatic relations with Cuba (finally concluded in 2014).
As always in this type of operation, Washington is careful to not appear involved in the events it leads. The CIA works through supposedly non-governmental organizations to organize coup leaders: the National Endowment for Democracy and its two pseudopods of the right (the International Republican Institute) and left (the National Democratic Institute) Freedom House and the International Center for Non-Profit Law. In addition, the United States always seeks allies to outsource parts of the coup, in this case at least Germany (responsible for the protection of NATO nationals during the coup), Canada (responsible for controlling the civilian international airport in Caracas), Israel (responsible for the assassination of Chavez personalities) and the UK (in charge of the propaganda coup). Finally, they mobilize their political networks that are ready to recognize the coup: Washington Senator Marco Rubio, former Chile president, Sebastián Piñera, in Colombia former Presidents Alvaro Uribe and Andres Pastrana, in Mexico the former presidents Felipe Calderón and Vicente Fox, in Spain the former President of the Government José María Aznar.
To justify the coup, the White House had encouraged large Venezuelan companies to warehouse rather than distribute essential commodities. The idea was to cause queues at the shops, and to infiltrate agents into the crowd to cause riots. In reality, though there had been supply problems in January-February and queues in front of stores, never did Venezuelans attack shops.
To strengthen its economic action, on December 18, 2014, President Obama signed a law imposing new sanctions against Venezuela and several of its leaders. Officially, this was to punish individuals who had suppressed student protests. In fact, since the beginning of the year, Washington was paying four times the medium salary income – to gangs so that they would attack the police. The pseudo-students had thus killed 43 people in a few months and spread terror in the streets of the capital.

JPEG - 9.6 kb
Formerly the #2 man in ISAF in Afghanistan, General Thomas W. Geary is now in charge of Intelligence at SOUTHCOM.

Military action was overseen by General Thomas W. Geary, from SOUTHCOM in Miami, and Rebecca Chavez, from the Pentagon, and outsourced to a private army, Academi (formerly Blackwater); a company now administered by Admiral Bobby R. Inman (former head of the NSA) and John Ashcroft (the former Attorney General of the Bush administration). A Super Tucano, registered N314TG, purchased by the Virginia firm in 2008 to assassinate Raul Reyes, the No. 2 man in the Colombian FARC, was to be disguised as an airplane of the Venezuelan army. It was supposed to bomb the Miraflores presidential palace and other targets from a pre-determined dozen, including the Ministry of Defence, the management of Intelligence at the ALBA, Telesur television channel. The plane, being parked in Colombia, the operational headquarters of “Jericho” had been installed at the US Embassy in Bogota with the participation of the Ambassador, Kevin Whitaker and his deputy, Benjamin Ziff.

JPEG - 31.5 kb

Some senior officers, active or retired, had registered in advance a message to the nation in which they announced the takeover of power in order to restore order. They were scheduled to subscribe to the transition plan, published on February 12 in the morning by El Nacional and drafted by the US State Department. A new government would have been formed, led by former MP María Corina Machado.

JPEG - 23.3 kb
The coup was supposed to place Corina Machado in power María. On January 26, she hosted her main foreign accomplices in Caracas.

María Corina Machado was the president of Súmate, the association that organized and lost the recall referendum against Hugo Chávez Frias, in 2004, already with money from the National Endowment for Democracy (NED) and the French advertising services of Jacques Seguela. Despite her defeat, she was received with honor by President George W. Bush in the Oval Office, May 31, 2005. Elected representative of Miranda state in 2011, she suddenly appeared on 21 March 2014 as Chief of the Panamanian delegation to the Organization of American States (OAS). She was immediately dismissed from her duties as a member for violation of sections 149 and 191 of the Constitution.
To facilitate the coordination of the coup, María Corina Machado organized a symposium in Caracas on January 26, “Citizen Power and Democracy today”, which was attended by most of the Venezuelan and foreign personalities involved.

JPEG - 21.2 kb

No luck, Venezuelan Military Intelligence watched personalities suspected of hatching a previous plot to assassinate President Maduro. Last May, the Caracas prosecutor had accused María Corina Machado, Henrique Salas Römer, governor, former diplomat Diego Arria, lawyer Gustavo Tarre Birceño, Eligio Cedeño, banker and businessman Pedro M. Burelli, but they challenged emails, claiming they had been falsified by Military Intelligence. Of course, they were all in cahoots.
By tracking these conspirators, Military Intelligence discovered “Operation Jericho”. On the night of February 11, the main leaders of the plot and a Mossad agent were arrested and aviation security was enhanced. Others were rounded up on the 12th. On the 20th, confessions obtained permitted the arrest of an accomplice, the mayor of Caracas, Antonio Ledezma.

JPEG - 27.1 kb
The Mayor of Caracas, Antonio Ledezma, was the liaison officer with Israel. He secretly went to Tel Aviv, May 18, 2012 to meet with Benjamin Netanyahu and Avigdor Lieberman. He represented the head of the Venezuelan opposition, Henrique Capriles Radonski.

President Nicolas Maduro immediately intervened on television to denounce the conspirators. Meanwhile in Washington, the spokesman for the State Department was joking with journalists who remembered the coup in Honduras organized by Obama in 2009 – for Latin America – or, more recently, the attempted coup in Macedonia in January, 2015 – for the rest of the world -, stating: “These charges, like all previous ones, are ridiculous. It is a matter of long-standing policy: the United States does not support political transitions through unconstitutional means. Political transitions must be democratic, constitutional, peaceful and legal. We have seen repeatedly that the Venezuelan government is trying to divert attention from its own actions by accusing the United States or other members of the international community of responsibility for the events in Venezuela. These efforts reflect a lack of seriousness on the part of the Government of Venezuela to cope with the serious situation it faces. »
For Venezuelans the failed coup poses a serious question: how do we keep democracy alive, if the main opposition leaders are in jail for the crimes they were about to commit against democracy?
For those who think, wrongly, that the United States has changed, that it is no longer an imperialist power and that now it defends democracy in the world, “Operation Jericho” provides endless food for thought.

The United States against Venezuela
- In 2002, the United States organized a coup against elected President Hugo Chavez Frias [1], then they murdered the judge in charge of the investigation, Danilo Anderson [2].
- In 2007, they tried to change the regime by organizing a “color revolution” with Trotskyist groups. [3]
- In 2014, they seemed to give up their goal and supported anarchist groups to vandalize and destabilize the country, it is the Guarimba [4].

===

A Favorable Response and Possible Turning Point

The Coup d’Etat Attempt in Venezuela

by CHRIS GILBERT
Caracas, Venezuela.
If there were not a coup d’etat underway, someone would have to invent one to rally the masses. That may be the case for the Venezuelan government today, which is beset with so many problems, and it is one of the reasons that some people are incredulous about the latest claim of President Nicolás Maduro to be victim of a planned coup attempt. Nevertheless, there was real evidence presented two weeks ago of a conspiracy in the ranks of the Venezuelan Air Force. In fact, there are three important elements: real evidence, real informers and, fortunately, real arrests.
One of the arrests is that of Antonio Ledezma, the mayor of Metropolitan Caracas. It must be admitted that this shady right-wing politician’s ties to the Air Force conspiracy are not very clear. Moreover, the Air Force’s scheme to bomb various sites in Caracas including the Presidential palace could only be distantly linked with plans by Ledezma and other visible opposition leaders to take power through undemocratic means, since this military conspiracy is presumed to consider itself “Bolivarian” (i.e. “Chavist”) – at least that is what Maduro hinted in a nationwide television transmission on February 12.
Instead, Ledezma’s arrest is based principally on the contents of a document called the “National Transition Agreement” that he developed with two other anti-government leaders: Leopoldo López and María Corina Machado. This declaration, which was to be published on February 12, refers to the Venezuelan government as in its “terminal phase” and expresses the need to “name new authorities.” It also mentions restructuring the economy and giving amnesty to “political prisoners.” According to progovernment jurists, the “Transition Agreement” does not make sufficiently clear that it conceives political change within a constitutional, democratic framework.
Most likely the interpretation of this ambiguous text could (and will) be argued both ways. Nevertheless, regardless of how the question is resolved, the Venezuelan masses are highly satisfied with Ledezma’s arrest, as any reasonable person should be, since the mayor is responsible for huge human rights crimes in the past: most recently as a participant in the 2002 coup attempt that led to considerable bloodshed and earlier as the Federal District Governor who directed state troops which assassinated as many as 4000 civilians during the Caracazo uprising of 1989.
What about the U.S. government’s possible hand in this recently discovered plot? It should be remembered that many coups against popular, left-leaning regimes are not conceived in CIA laboratories but are rather supported opportunistically by the U.S. government and its agencies. For example, the military plot to remove Patrice Lumumba from power, conceived by Colonel Joseph Mobutu, fell into the hands of a highly relieved CIA agent Larry Devlin, who enthusiastically supported it. Devlin was the CIA station chief in Kinshasa and had been charged by Washington to poison Lumumba with doctored toothpaste, a prospect he found unattractive.
In present-day Venezuela, it is unlikely that the U.S. government could directly orchestrate a plot that calls itself “Bolivarian” and comes from the Venezuelan Air Force. Nevertheless, the White House might well be working to delicately promote such a thing and later take advantage of it. One possible scenario would involve an initial military coup by dissident Bolivarian officers, followed by a call for elections in which the legal and recognized opposition – involving such figures as Henrique Capriles, Antonio Ledezma, María Corina Machado and Julio Borges – would emerge to take charge.
The possibility of a military coup followed by hurried elections – a two-stage overthrow – could be what is behind the U.S. driven media campaign against Venezuela that has unfolded in recent weeks and involves extravagant claims about government figures running an international drug trafficking ring. Such a plan was also pointed to in words that recently escaped from Julio Borges of the opposition party Primero Justicia. When asked on Unión Radio how he would respond to a coup, Borges responded that, instead of working to restore the constitutional order, his party would “immediately call for elections.” This brings to mind the Honduras transition of 2009 in which a coup d’etat that installed a brief and unpopular military government was followed by the fraudulent election of Porfirio Lobo.
By moving against Ledezma after many months of disappointing concessions to business sectors, President Maduro has obviously scored a point with the Venezuelan masses, as he likewise scored points with the “Dakazo” interventions in electrical appliance stores (including one called Daka) that took place more than a year ago. However, this earlier move, though highly popular, proved to be of little substance since the government quickly retreated from further economic intervention following its electoral victory that November.
The present conjuncture is quite similar: if Maduro follows Ledezma’s arrest with other decisive actions that show real commitment to popular desires – increased state control of the economy, fighting corruption and smuggling on all fronts, and widening democracy in the PSUV party and Gran Polo Patriótico – the events of last week could mark an important and favorable turning point in the post-Chavez era. The alternative, which is to simply score a point and continue the government’s almost two-year-long retreat from the socialist project, would prove highly unpopular and risk producing unfavorable results in the parliamentary elections coming later this year.
Chris Gilbert is professor of political science in the Universidad Bolivariana de Venezuela.