Hôm nay  lần đầu tiên phi công Trung Quốc hạ cánh an toan xuống tàu hàng không mẫu hạm của họ. Thì mọi tờ báo tại phương tây đều đăng tải tin này ở trang đầu và cho đây là một điều vô cùng to lớn và có nguy hiểm đến hoà bình thế giới.

-Vào nằm 1910 (cách đây hơn 100 năm – năm nay là năm 2012) Mỹ là quốc gia đầu tiên có tàu hàng không mẫu hạm với tên là USS Pennsylvania  và cũng đã hạ cánh thành công vào cùng năm.

-Vào năm 1917 Anh Quốc lần đầu tiên làm chủ một chiếc hàng không mẫu hạm với tên HMS Furious… cho tới thế chiến thư II thì hầu như mọi cường quốc đều làm chủ không chỉ những chiếc  tàu hàng không mẫu hạm thôi mà họ làm còn chủ những hạm đội hùng mạnh trong đó có tàu ngầm, tàu săn tàu ngầm, tàu tiếp tế…

Thế nhưng sau hơn 100 năm khi Trung Quốc “làm chủ” 1 chiếc tàu hàng không mẫu hạm – không phải tự sản xuất mà là đi mua, và lần đầu tiên hạ cánh may bay an toàn trên chiếc tàu này thì các siêu cường quốc cảm thấy đó là một hiểm hoạ “to lớn” và lấy lý cớ đó để có thể thay nhau chay đua vũ trang.

Trong tình trang khủng hoàng kinh tế toàn diện hiện  nay, trong khi rất nhiều nước tại Châu Âu và nhiều nới khác trên thế giới đang ngày đêm nổi lên chống lại chính nhà nước của họ và bọn ngân hàng như tại Hy Lạp, Tây Ban Nha, phong chào phố Wall… thì bọn nhà nước đang cố gắng tạo những nỗi lo sợ khác để đánh lạc hướng dư luận của quần chúng như khủng bố, mối đe dọa từ phía Trung Động, Trung Quốc…v.v

Thật oái oăm khi người dân không có được các nhu cầu căn bản nhất nhưng lại sẵn sàng bỏ hàng tỷ USD vảo những khẩu súng – những con tầu… những thứ  không hề phục vụ gì cho đời sống của họ. Chúng chỉ thỏa mãn tính tự hào dân tộc hão huyền.

Trang bị quân sự không những không phục vụ đời sống người dân mà con tiêu huỷ tài nguyên thiên nhiên một cách bừa bãi. Ngoài ra, nếu như những thứ này không dùng để giết con người thì sau một thời gian nhất định chính người dân lại phải bỏ tiền ra để sử lý đống rác nguy hiểm này, điển hình như trương trình phá hủy các đầu đạn vũ khi hạt nhân.

Có mấy ai biết rằng tổng chi phí cho một chiếc hàng không mẫu hạm chạy bằng nguyện liệu nguyên tử loại Nimitz từ ngày đầu tiên khởi công đến khi thành sắt vụn là vào khoảng trên dưới 40 tỷ USD ( tuổi thọ của nó đự tính khoảng 50 năm). Có nghiã là  hàng nằm chỉ 1  chiếc tàu loại này người dân Mỹ phải tốn 444 Triệu USD tiền thuế cho nó.

Nếu 1 người đóng được chiếng tàu này thì anh ta cần làm 40 triệu giờ.  Chỉ để sản xuất một công cụ giết người, người Mỹ phải chi phí như trên – và người bị giết cũng có thể là chính người Mỹ.

Ai là người được lợi trong việc này? Chắc chắn không phải là người dân. Và có lẽ có một số người nghĩ rằng việc đóng chiếc tàu này sẽ tạo ra được một số việc làm nhất định. Những nếu cũng với số vốn đầu tư đó chúng ta có thể đầu tư vào những việc khác phục vụ đời sống con người thì chắc chắn sẽ mạng lại không chỉ việc làm mà đóng góp vào việc nâng cáo chất lượng đời sống của người dân. Vì chiếc tàu đó có đóng góp gì trong việc nâng cao giá trị đời sống của người dân hay chỉ là công cụ đi giết người phục vụ quyền lợi cho bọn chính quyền. Và chính nó cũng là công cụ đàn áp con người?

Thế nhưng hôm nay người Trung Quốc đang rất hãnh diện – tự hào là mình cũng có HÀNG KHÔNG MẪU HẠM như ai!  Thật chớ trêu khi mà phần đông người dân Trung Quốc đang phải kiếm ăn từng bữa, thậm chí không đủ ăn. Thế nhưng chỉ vì lòng tự hào Dân Tộc hão huyền để bị bọn nhà nước lừa bịp. Họ đang cảm thấy nhà nước của họ lãnh đạo thật tài tình, giờ đây TRUNG QUỐC của họ cũng bằng anh bằng em, cũng “sánh vai cùng các cường quốc 5 châu”. Để rồi dân quyền – nhân quyền của chính họ từng giây từng phút bị chà đạp. Chiếc tàu đó phục vụ gì cho người dân Trung Quốc? ( Việt Nam cũng không ngoại lệ – trong năm qua Việt Nam mua Tàu Ngầm và may bay chiến đấu của Nga).

Ở một góc độ khác, tại sao Mỹ cùng các nước khác, không chỉ có một mà nhiều chiếc hàng không mẫu hạm (do tự đóng) thì không phải là mối đe dọa “hoà bình thế giới” ?!– còn khi Trung Quốc chỉ có thể mua một chiếc – chưa có khả năng tự đóng được cho mình thì lại được đưa tin như là một sự kiện ghê gớm và có thể làm mất hoà bình thế giới?

Cũng như vấn đề vũ khi hạt nhân của Iran, có ai lên án không cho USA – Trung Quốc – Do Thai – Ấn Độ .. có vũ khi hạt nhân không? Thế nhưng khi Iran “chuẩn bị” có vũ khí hạt nhân (theo thông tin của Mỹ và các nước phương tây) thì đó là một vấn đề ghê gớm!

Nếu xét lại lịch sử cận đại, thì những nước nào trức tiếp hoặc gián tiếp gây ra chiến tranh nhiều nhất? Có phải là Mỹ và đồng minh của Mỹ không?  Cuộc chiến Iraq lần 1 và lần 2 , cuộc chiến Kuwai, cuộc chiến Aganishtan, cuộc chiến vùng vịnh… Vậy  bọn chính phủ Mỹ cũng như các nước đồng minh của nó chuyên lấy tiền thuế của người dân đầu tư vào quân sự để rồi đi khủng bố đàn áp những nước khác, chúng tự mặc cho mình cái quyền ban phát “dân chủ – nhân quyền,”  và dùng những chiêu bài này này lừa bịp người dân của chúng trong các cuộc chiến mà chúng gây ra. Với người Việt Nam thì cuộc chiến Campuchia là một bằng chứng cho chúng ta thấy bọn nhà nước luôn khoác cho mình một chiếc áo chính nghiã để ngưòi dân cầm súng giết hại đồng loại của mình phục vụ cho quyền lợi bọn nhà nước.

Cho tới khi nào con người nhận thức ra được mọi người trên trái đất này đều bị bọn nhà nước đàn áp. Kẻ thù của chúng ta không phải là các nước chung quanh mà chính là bọn cầm quyên nơi chúng ta sống? Cho tới khi nào người dân tước hết quyên chính trị của bọn nhà nước, để tự họ làm chủ xã hội của họ. Cho tới khi nào con người không còn bị những khái niệm không thực như yêu nước – quốc gia – dân tộc – tôn giáo ràng buộc và chia rẽ. Thì lúc đó chúng ta mới thực sự được sống trong hoà bình.

Thiên Chương