Cờ Quạt Giẻ Rách

Thật dễ dàng làm cho người ta tin một điều dối trá, và quá là khó khăn để tháo gỡ điều dối trá đó cho người ta nhận ra lại sự thật..(How easy it is to make people believe a lie, and how hard it is to undo that work again! – Mark Twain)

cờ “bánh trung thu” hay còn gọi là “cờ kiết lỵ” DuyViệt..
Trải hơn nửa thế kỷ từ khì đánh đuổi được thực dân Pháp ra khỏi bờ cõi, dân tộc Việt Nam đã bất hạnh trải qua một thảm họa chiến tranh tương tàn kéo dài hơn 20 năm. Khi chiến tranh chấm dứt, những cạm bẫy của đạn bom đang dần được tháo gỡ, nhưng sự chia rẽ thù hận giữa con người Việt Nam vì định kiến chính trị vẫn còn đó, nếu không muốn nói lại càng căng thẳng hơn, đặc biệt là nơi những đồng bào chưa nhận thức ra được nguyên nhân của vấn nạn Việt Nam. Qua sự kiện Hoàng Sa và các cuộc biểu tình của đồng bào khắp nơi cũng đã chứng minh cho chúng ta sự chia rẽ này qua việc tranh thủ Cờ Quạt trong những sinh hoạt chính trị của ngưòi dân Việt Nam. Cờ “Vàng” và “Đỏ” đã thể hiện rõ rệt là những vật xúc tác gây dị ứng, chia rẽ và kềm hãm sức bật của cuộc đấu tranh, cũng như làm tản lực đoàn kết của dân tộc. Điều này cũng minh xác rõ ràng nhu cầu hoà giải và hoà hợp giữa những ngưòi Việt Nam là một việc căn bản phải thực hiện. Đặc biệt qua nỗ lực tuyệt vời của đồng bào và anh chị em thanh niên cư trú ở Anh đã sớm nhận thức gác bỏ định kiến cờ quạt để cùng đứng chung với nhau, cũng cho chúng ta thấy việc tháo gỡ cờ quạt không những là đơn giản nếu có một tấm lòng trong sáng mà còn là một việc làm cấp thiết để tái dựng tình đồng bào và tính đoàn kết của ngưòi Việt Nam.
Chúng tôi những ngưòi Việt Nam nhận thức được đây là cơ hội hòa giải giữa những con người Việt Nam đồng thuận phát động chiến dịch Vất Cờ Đỏ Bỏ Cờ Vàng trong chiều hưóng và mục tiêu đoàn kết dân tộc này. Chúng Tôi đăng tải nơi đây những ý kiến tranh luận về cờ quạt để độc giả tham khảo và góp ý về vấn đề đã gây ngộ nhận và mâu thuẫn chia rẽ dân tộc này với kỳ vọng khi sự kiện lịch sử được soi sáng những định kiến sẽ tiêu tan và ngưòi Việt Nam sẽ nhận ra được nhau, nhìn nhau rõ hơn và đấu tranh dân chủ có hiệu quả hơn trong tinh thần đoàn kết toàn dân.
Trân Trọng.
Thay mặt tất cả quí anh chị em chủ trương Phong Trào
Nguyên Khả Phạm Thanh Chương
**** NGỤY PHỈ “QUÔC CA” do Duy Viêt sáng tác…
  • Hôm nay đậy, qua làn nưóc mắt cay đắng của mất mát, nhiệt huyết của phẫn nộ, ngưòi Việt Nam chúng ta đang nhìn ra được nhau, tìm lại được nhau. Và hành trang soi dẫn chúng ta hôm nay muôn đời duy nhất vẫn là tấm lòng yêu nước, yêu con ngưòi trong sáng vì đồng bào và tổ quốc mà không cần yêu bất kỳ cái gì khác.
    Dân tộc Việt Nam đang hồi sinh, tổ quốc đang hồi sinh với những tấm lòng trong sáng, bằng những tấm lòng trong sáng của chính mỗi con ngưòi Việt Nam chúng ta
  • Tôi nhanh chóng nhận ra quan điểm của họ và bắt đầu biết kính trọng cả hai lá cờ. Khi tôi suy tưởng về lịch sử và biểu tượng của hai lá cờ, tôi lại quay về với truyền thuyết Âu Cơ và Lạc Long Quân – người Việt chúng ta cùng huyết thống. Hai lá cờ có những mẫu hoa văn khác nhau, nhưng cả hai có cùng một nền tảng và dùng hai màu g iống nhau: đỏ và vàng. Trong tấm chăn đan này, tôi kết hợp hai lá cờ. Hai lá cờ có cùng nguồn gốc và khi kết hợp, cả hai cân bằng lẫn nhau và làm đẹp cho nhau.
  • 2007.12.22 Người Việt biểu tình chống Trung Quốc với cờ đỏ hay cờ vàng?
  • Màu cờ không quan trọng. Điều quan trọng là thanh niên phải giữ cho mình phản ứng yêu nước, và xem việc bảo toàn lãnh thổ là công việc chung, cho thế hệ tương lai, bất chấp ý thức đảng phái.(Nhà thơ Trần Tiến Dũng, Việt Nam)
  • Đây là cơ hội lịch sử để người Việt Nam trong và ngoài nước có chung một tiếng nói. (Nhà báo Lý Kiến Trúc, California)
  • Thiếu Một Lá Cờ (Nhà Văn Duyên Anh)
  • Tôi chưa có quốc kỳ. Từ thuở khôn lớn và hiểu độc lập, dân chủ, tự do, cách mạng, tôi đã thấy mấy thứ độc lập, mấy thứ dân chủ, mấy thứ tự do, mấy thứ cách mạng và mấy thứ quốc kỳ. Dưới mấy thứ quốc kỳ ấy, dân tộc tôi đã phải trả giá triền miên cho độc lập, dân chủ, tự do, cách mạng bằng đói rách, ngu dốt, thống khổ, tù đầy, chết chóc, tan tác. Có lẽ, dân tộc tôi chưa hề được hưởng hạnh phúc một lần tình nguyện treo cờ. Quân cướp cộng sản, lũ phỉ quyền Hà Nội, bắt dân tộc tôi treo cờ đỏ sao vàng.Đám lâu la cộng sản, bọn Mặt trận giải phóng Miền Nam, bắt dân tộc tôi treo cờ trên đỏ, dưới xanh, giữa sao vàng. Quân cắp ngụy trang quốc gia, tụi ngụy quyền sài Gòn, bắt dân tộc tôi treo cờ vàng ba xọc đỏ. Tôi ghê tởm cờ đỏ sao vàng, khinh bỉ cờ trên đỏ, dưới xanh, giữa sao vàng. Với cờ vàng ba xọc đỏ, vô tư mà nhận xét, thành khẩn mà đo lường, nó không phải là biểu tượng của lý tưởng quốc gia, dân tộc. Người ta đã giương danh quốc gia mà sáng tạo nó dưới sự khống chế của thực dân Pháp lạc hậu. Cách mạng nhân vị ngớ ngẩn của ông Ngô Đình Diệm đã không thay đổi màu cờ. Nó vẫn thẫm nét bù nhìn. Nó ập vào các rạp chiếu bóng, ra lệnh khán giả đứng hết dậy – dù đang xem phim – chào nó. Không chào nó sẽ bị ăn đòn tập thể. Đó là thời kỳ sau vụ đốt phá khách sạn Majestic. Nó bắt khán giả nghiêm chỉnh chào nó và suy tôn ông Diệm. Sau hết, nó bị vẽ đầy tường tranh thủ nhân tâm, vẽ cờ lấn đất… Bè lũ thống trị bù nhìn đã làm ô uế cờ vàng ba xọc đỏ, đã khiến linh hồn tổ quốc lợm giọng, tách rời và lơ lững giữa trời quê hương. Thế mà khi cờ đỏ sao vàng hách dịch tung bay ở Sài Gòn, tôi đã khóc thương cờ vàng ba xọc đỏ. Cờ vàng ba xọc đỏ đã trở thành kỷ niệm in hằn vào tiềm thức tôi. Trong ngục tù cộng sản,tôi vẫn mơ ước, ngày nào đó, được chút hạnh phúc xế chiều treo cờ vàng ba xọc đỏ. tôi vượt biển tìm nó. Và tôi tuyệt vọng. Dưới là cờ mà tôi đã khóc, mà tôi đã bồi hồi gặp lại, bọn đấu thầu chống cộng, bọn thảo khấu kháng chiến, bọn gian manh chính trị, bọn ái quốc thời cơ, bọn sâu bọ bù nhìn cũ lại tranh nhau độc quyền vác cờ, treo cờ, cắm cờ, vẽ cờ…
  • 19-12-2007

Chuyên cờ quạt Việt Tân Giẻ Rách ba que (Nguyên Khả Phạm Thanh Chương)

  • Mà Trần Trọng Kim cũng đã lý sự rất xác đáng là  việc làm của một chính phủ là cốt ở cái nghĩa lý, chứ không phải sự tin nhảm vô ý thức.” . Thật vậy mục tiêu cứu cánh, hay gọi là cái nghĩa lý hôm may là dân chủ, tự do, nhân phẩm, nhân quyền, dân quyền, chứ đâu phải cứ hung hăng vô ý thức gào thét cờ quạt tranh hơi chính thống. Biết tự trọng tôn trọng sự thật, tôn trọng nhân phẩm của mình và bảo vệ nó đã đủ xoay thơì đồi thế, tiêu diệt độc tài, vì đó là chính nghĩa, là đại nghĩa xác thật; chứ cần gì phải  nhảm nhí hung hăng ba cái cờ quạt để gạt nhau, lừa nhau, giết nhau.. đến tự hủy diệt cả chính nghĩa, nhân cách, nhân phẩm của mình như vậy.
  • Ngày xưa Ngô Thì Nhậm, Nguyễn Khản từ bỏ cái lẽ chính thống nô lệ hạn hẹp để tìm cách xây dựng bảo vệ và phát huy  chính nghĩa, lẽ chính đáng là sự hạnh phúc tồn vong của quần chúng, của đất nước nên bỏ nhà Lê chúa Trịnh mà theo Quang Trung. Chính Nguyễn Huệ cũng đã dứt khoát vượt lên trên lẽ chính thống để thực hiện cái điều nghĩa lý, lẽ chính đáng của xã hội nhân dân. Cao Bá Quát dứt bỏ lẽ chính thống với nhà nước, chính quyền để xây dựng lẽ chính đáng, chính nghĩa là hạnh phúc của nhân dân nên khởi nghĩa chống nhà nưóc triều đình thối nát nhà Nguyễn. Phan Đình Phùng và những ngưòi kháng Pháp chống thực dân đã bỏ lẽ chính thống hy sinh tất cả để đi làm tròn cái nghĩa lý nhân bản hạnh phúc cho nhân quần xã hội.  Những ngưòi yêu quí trân trọng nhân phẩm, dân chủ hôm nay cũng vậy, họ rũ áo từ bỏ nô lệ cho cái lẽ chính thống mê muội bám vào chính phủ, nhà nước, để đi tìm cái nghĩa lý chính đáng cho mình và cho xã hội con ngưòi. Nhân loại đã vượt lên cái lẽ bán khai chính thống để xây dựng lẽ chính đáng nghĩa lý nhân bản xây dựng bảo vệ nhân phẩm, kiến tạo nền dân chủ nhân bản đã hơn hai trăm năm nay. Con đường nhân chủ, nhân bản không bao giờ chấm dứt, nó liên tục, miên tục và miên viễn.Hy sinh tận tâm xây dựng và bảo vệ lẽ chính đáng, tính chính nghĩa nhân bản, chứ nô lệ mù quáng cho cái “chính thống” là tự sỉ nhục và hủy diệt.Các cụ bảo “làm ngưòi mới khó, chứ làm chó thì dễ”,  quả thật là chân lý.
  • QUỐC KỲ VÀ QUỐC CA VIỆT NAM -TRONG NỬA ÐẦU THẾ KỶ 20 QUA (LÊ VĂN LÂN)

Theo ông Quốc Duy Nguyễn Văn An trong tài liệu dẫn trên, cờ này do Tứ trụ của Cơ Mật viện triều đình Huế (thành lập từ 1834) bàn và ấn định “lấy nền vàng và thêm một gạch son trên ấy để biến thành lá cờ Long Tinh tiêu biểu cho uy quyền Triều đình Quốc gia trên hai phần đất còn lại của Việt Nam (Bắc và Trung) trong suốt thời Pháp thuộc“. Theo Tuệ Quang Tôn Thất Tuệ, lá cờ Long tinh nói trên sở dĩ có là vì “Thời đệ nhị thế chiến, trước áp lực của Nhật, thực dân Pháp tìm cách thoa dịu người Việt. Thừa cơ hội đó, vua Bảo Ðại lần đầu ban chiếu ấn định quốc kỳ và quốc ca” (trích bài “Góp ý với ông Phan Tuấn Triết về Cờ Vàng Ba sọc đỏ” của T.T.Tuệ – 14/10/1996).

  • Bám víu lấy hai lá cờ – biểu tượng của chia rẽ và đầu hàng – để đào sâu thêm hố ngăn cách giữa người Việt là chúng ta sẽ mang trọng tội với tổ tiên, những người đã lập quốc, kiến quốc và chiến đấu vô cùng gian khổ để bảo toàn bờ cõi, bảo tồn nòi giống… mà nhiều đã chả cần đến cờ quạt gì cả.
  • Nói tóm lại, VNCH trước đây chẳng có gì nhiều để nói đến. Nó bảo đánh thì đánh, bảo hoà thì hoà, bảo đi thì ngoan ngoãn đưa vợ con đi. Tử thủ là công việc của tốt đen tốt đỏ! Và khối người Việt tự xưng là “quốc gia” ở hải ngoại ngày nay (hậu thân của VNCH) là một quốc gia không có đất, không chính phủ, không ngân sách, không quân đội, không chủ trương đường lối, không lãnh tụ (vì ai cũng giỏi hơn ai) và cứ nhìn thấy bóng ma cộng sản ở đâu là hùng hục húc vào. Húc bậy, húc bạ rồi húc vào nhau mà lăn đùng ra chết!
  • Tóm lại, thái độ của chúng ta đối với sự xuất hiện của lá Cờ Đỏ Sao Vàng của Việt cộng tại hải ngoại, với lý cớ là chống Trung Cộng xâm lăng, là phải làm sao tìm cách ngăn cản sự xuất hiện đó vì trong thực tế dân tộc Việt Nam hiện đang phải chịu đựng nạn nội xâm của Cộng Sản Việt Nam còn nặng nề hơn là nạn ngoại xâm của Trung Cộng. Tại hải ngoại, nếu có thêm những người biểu tình cầm Cờ Đỏ Sao Vàng, lá cờ đã và đang đầu hàng Trung Cộng, sẽ không giúp góp phần chống xâm lăng mà hậu quả trước mắt là tạo sự hiện diện cho lá cờ đó trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại và tạo thêm sự bền vững cho chế độ độc tài ở trong nước.Chúng ta hoan nghênh sự việc các du sinh tham gia biểu tình chống Trung Cộng xâm lăng, họ có thể cầm bất cứ biểu tượng gì chứng tỏ họ là con dân nước Việt, nhưng lá Cờ Đỏ Sao Vàng là hình ảnh xúc phạm đối với cộng đồng người Việt Tỵ nạn, là biểu tượng của của chế độ độc tài, thì không thể nào chấp nhận được.

  • Chúng ta đã lược qua bối cảnh lịch sử của những lá “quốc kỳ” Việt Nam và các chế độ trong thời cận kim đến nay để nghiệm thấy rằng: Việt sử là của cả quốc dân qua các thời đại chứ không phải của riêng một chế độ nào. Những gì được tạo nên bằng thủ đoạn và bạo lực sẽ không được tồn tại lâu dài, vì những yếu tố đó không là bản sắc truyền thống của dân tộc Việt Nam.
    Sau hơn nửa thế kỷ, những sử gia Việt Nam nên nhìn cuộc chính biến tháng 8 năm 1945 một cách khách quan, để có thể đồng ý rằng cuộc chính biến ấy quả thật có một số đặc tính biểu kiến của một cuộc “cách mạng quần chúng” và có hình thái “độc lập tự quyết”. Nhưng vì những thủ đoạn hiểm độc trước và sau khi nắm được chính quyền, với lý tưởng phi dân tộc, và với cứu cánh độc tôn đảng trị, đảng CSĐD đã làm mất đi chính nghĩa cao quý của một cuộc “cách mạng dân chủ đích thực”. Mặt khác, tính chất “độc lập tự quyết” của cuộc chính biến cũng bị lu mờ vì hành động “thiếu đại đoàn kết toàn dân” mà đảng CSĐD đã phát khởi qua các cuộc sát hại dân lành và các đảng phái đối lập một cách khốc liệt. Cờ Đỏ đã được khai sinh nhờ các thủ đoạn “phi dân tộc” đó.
    Ngược lại, Cờ Vàng xuất hiện hơn trăm năm về trước, thể hiện ước vọng độc lập, tự do và dân chủ của dân tộc, sẽ được hậu duệ Việt Nam tiếp tục trân quý như một đặc sản truyền thống của dân tộc. Vì vậy, Cờ Vàng mãi mãi là “Quốc Kỳ” trong trái tim người Việt hải ngoại và đại khối đồng bào “không cộng sản” tại quốc nội. Sẽ có ngày Cờ Vàng trở lại cương vị Quốc Kỳ trên quê hương Việt Nam như đã hai lần xuất hiện trong quá khứ.
  • Ai vẽ hai lá cờ Đại N(h)am nhở này???
  • Lá cờ đỏ sao vàng từ đấy đã xuất hiện nhiều lần trong các cuộc khởi nghĩa, biểu tình của quần chúng. Lá cờ đã tung bay trên cả nước trong những ngày Tháng Tám năm 1945 lịch sử; trên quảng trường Ba Đình, Hà Nội ngày 2-9-1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập khai sinh một kỷ nguyên mới cho đất nước ta.Ngày 5 tháng Chín năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký Sắc lệnh ấn định Quốc kỳ Việt Nam là cờ đỏ sao vàng .Kỳ họp thứ Nhất, Quốc hội khoá I nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, ngày 2 tháng Ba năm 1946 đã biểu quyết nhất trí cờ đỏ sao vàng là Quốc kỳ của nước ta./.
  • Có lẽ trên thế giới còn có những nơi mà đồng bào Việt Nam đã tranh đấu và thành công trong việc làm cho quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ được cộng đồng quốc tế chấp nhận treo lên mà chúng tôi không được biết nên không nêu ra đây được. Riêng Ủy Ban Quốc Tế Yểm Trợ Việt Nam Tự Do (UBQTYTVNTD) thì dĩ nhiên là chánh thức công nhận quốc kỳ này. Ngày 4 tháng 12 năm 1986, khi tổ chức buổi hội thảo công khai đầu tiên của Ủy Ban, Ông Chủ Tịch Paul Vankerkhoven đã đích thân kiểm soát việc trang trí phòng hội thảo. Tại phòng này, quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ đã được treo chung với cờ các quốc gia trong Cộng Ðồng Âu Châu và đặc biệt là được treo ở chỗ danh dự là ngay bên hữu cờ Bỉ là cờ của nước chủ nhà. Chắc chắn là trong mọi cuộc hội họp công cộng của UBQTYTVNTD mà có treo cờ thì quốc kỳ của chúng ta sẽ được treo chung với cờ các nước khác.
    Việc quốc kỳ của chúng ta lần lần tái hiện bên cạnh cờ các quốc gia khác trên thế giới là một dấu hiệu cho thấy rằng công cuộc tranh đấu để giải phóng Việt Nam khỏi ách Cộng Sản có những tiến triển khả quan. Hiện nay, quốc kỳ này là biểu hiệu hội tập mọi người quốc gia Việt Nam: dầu có bất đồng ý kiến, dầu có những hiềm khích đối với nhau, mọi người quốc gia đều nên tôn trọng quốc kỳ và nếu mọi người đều quyết tâm tranh đấu chung nhau hay ít nhứt cũng song song nhau thì một ngày không xa lắm, quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ sẽ phấp phới bay trên mọi nóc nhà Việt Nam từ mũi Cà Mau cho đến ải Nam Quan.
Advertisements