Internet Under Siege
Mạng Internet bị vây hãm
by Philip Giraldi, November 19, 2009
Lời tựa: (Minh Tri ết –NK)
Nhà nước Việt Nam đang tiếp tục kiểm soát chặt chẽ mọi phương tiện truyền thông trong đó có báo chí và Internet. Những ngày qua, cư dân mạng Việt Nam tiếp tục gặp khó khăn trong việc truy cập trang web Facebook – mạng xã hội nơi hơn một triệu người từng liên lạc, tâm sự cũng như chia sẻ đủ lọai thông tin, và con số này đang trên đà gia tăng nhanh chóng.. Tổ chức Phóng viên Không Biên Giới trụ sở tại Paris, Pháp Quốc xếp hạng VN thứ 166 trên 175 quốc gia về tự do báo chí tòan cầu năm 2009, tức Việt Nam thuộc trong 10 nước đứng cuối bảng, bị xem là kẻ thù của báo chí, Internet.
Nhưng ít người đề ý rằng việc kiềm soát mạng là quá trình chung của việc nhà nước trên toàn thế giới siết chặt việc kiểm soát dân chúng mà trong đó chỉ ở những nước độc tài nó mới nổi bật. Tại những nước thường đề cao Dân chủ và Nhân Quyền như những nước phương Tây việc kiểm soát này lại càng tăng lên và tinh vi hơn bao giờ hết. Việc này được phát hiện khi công dân các quốc gia này khám phá họ bị theo dõi và mạng Internet họ xử dụng có thể bị đình chỉ hay chuyển giao cho nhà nước điều hành bất cứ lúc nào vì lý do an ninh quốc gia, tương tự như ở Việt Nam-Trung quốc. Người ta không bao giờ biết được mức kiểm soát thật sự hiện nay là bao nhiêu để tiện việc so sánh với các quốc gia độc tài.
Dù vậy, sự kiện này cũng cho chúng ta thấy vấn đề đấu tranh dân chủ dân quyền và nhân quyền hiện nay không chỉ là cuộc đấu tranh ở những xã hội lạc hậu, mà chính là cuộc đấu tranh chung của NHÂN LOẠI, những con người dân chủ thật sự đối kháng chống lại tiến trình TRỞ LẠI CỦA LẠM DỤNG QUYỀN LỰC .. ÂM MƯU CHÍNH ĐÁNG HÓA sự CAI TRỊ của NHÀ NƯỚC thay vì chỉ là phương tiện điều hành của Con Người.

Một mặt NHÂN LOẠI phải đấu tranh xây dựng dân chủ, dân quyền, nhân quyền ở những nơi chưa có; và mặt khác NHÂN LOẠI phải đấu tranh để gìn giữ DÂN CHỦ TỰ DO, NHÂN QUYỀN DÂN QUYỀN ở những nơi đã có và ĐANG BỊ nhóm nhà nước và đại bản ĂN MÒN.

Tất cả đòi hỏi phải vận động thức tỉnh NGƯỜI DÂN KHẮP NƠI về QUYỀN HẠN và TRÁCH NHIỆM liên đới lẫn nhau của họ, để CÙNG bảo vệ nhau chống lại CHIỀU HƯỚNG LẠM QUYỀN của NHÀ NƯỚC đưa đến BẠO LỰC và CHIẾN TRANH, mà khi đó chính quần chúng nhân dân đương nhiên luôn luôn là nạn nhân đầu tiên và cuối cùng. Người dân luôn luôn phải trả giá đắt từ tài sản đến sinh mạng cho những SAI LẦM này.

Tất cả vẫn phải là vận động DÂN TRÍ liên tục miên tục và miên viễn.
Xin mời bạn đọc tham khảo bài viết dưới đây của Philip Giraldi, một cựu nhân viên của cục Trung Ương Tình Báo Mỹ, người đã nổi tiếng khi tiết lộ năm 2005, Mỹ chuẩn bị tấn công Iran nếu cần với vũ khí nguyên tử chiến thuật để đáp trả một cuộc tấn công khủng bộ tại nội địa Mỹ bất kể Iran có dính dáng hay không đến việc khủng bố này (Tương tự như việc phát động cuộc chiến Iraq).
Việc tổng thống Obama đi Trung Hoa và diễn thuyết chống lại việc nhà nước kiểm soát mạng Internet là điều mai mỉa. Nếu bộ Nội An Mỹ được tự tiện, thì luật an ninh mạng mới sẽ cho phép nội các Obama khiển soát Internet trong trường hợp khủng hoảng toàn quốc. Định nghĩa của khủng hoảng toàn quốc ra sao sẽ tuỳ thuộc vào Nhà Trắng nhưng đã có những tiền lệ cho thấy giải pháp đối phó như thế  khó có thể không vi phạm Dân Quyền Hiến Định (của Mỹ- tức là 10 tu chính án trong Hiến Pháp Mỹ).
Nhiều quốc gia đã canh giữ và kiểm duyệt mạng Internet trên căn bản thường xuyên, cấm truy cập đến nhiều trang mạng mà họ cho là phản loạn. Trong những biến động gần đây, chính phủ ở cả Iran và Trung Quốc đóng cửa Internet một cách hữu hiệu bằng cách nắm lấy việc trực tiếp điều hành hay chặn các máy chủ. Phối hợp với việc tắt các trạm phát sóng điện thoại di động, các bước này tỏ ra hữu hiệu để cách ly những người bất đồng chính kiến. Việc đó có thể xẩy ra ở đây không? Không nghi ngờ gì cả. Một khi, các luật lệ được phê chuẩn, một tai nạn khủng bố hay bất cứ gì có thể tạm miêu tả tương tự gần như vậy là tất cả-đủ để viên chức nhà nước ban hành lệnh chặn internet đứng lại.
Việc nhà nước xâm phạm đời tư của công dân đã là sự thật rồi, đặc biệt là trong các nước được gọi là Dân Chủ Tây Phương sở hữu các kỹ thuật cần thiết và nguồn nhân lực kỹ thuật cao để nghe lén điện thoại và xâm nhập máy điện toán. Tại Âu Châu, các luật chống khủng bố gắt gao cho phép các cơ quan an ninh theo dõi điện thoại và điện thư, trong nhiều trường hợp không có sự đồng ý của Toà Án. Tại Anh, việc theo dõi bao gồm việc tham khảo các bản chi tiết truy cập Internet sẵn sàng cho không dưới 653 cơ quan nhà nước kiểm soát, phần lớn không ăn nhập gì cả tới an ninh hay tình báo, và tất cả đều không có bất cứ sự phê duyệt của toà án.
Tại Hoa Kỳ, lầu Năm góc (bộ Quốc Phòng) gần đây thiết lập một khả năng đáp trả truyền thông và mạng toàn cầu Internet tức thời mà họ gọi là cục Ảnh hưởng chiến lược và bằng chứng ngày càng tăng cho thấy cơ quan này đã cấy một số các chuyên gia phân tích quân sự nay đã về hưu vào các mạng truyền thông dòng chính để lái tin tức theo chiều hướng thân chính quyền trong những bản tin chiến tranh. Bộ Ngoại Giao cũng tham gia trò chơi tương tự, giao nhiệm vụ cho các nhân viên tham gia trong các cuộc tranh luận trên mạng với những người mà họ xem là cấp tiến. Cũng có chương trình nghe lén không trát toà, nó được tiếp tục dưới nội các Obama mặc dù có những lời hứa tranh cử rằng nó sẽ được đình chỉ, trong khi việc xử dụng gia tăng cụm từ An Ninh Quốc Gia có nghĩa là các cuộc liên lạc tư nhân bằng internet có thể được các cơ quan an ninh Liên bang truy cập. Giấy công vụ “an ninh quốc gia”, thiết lập bởi luật Ái Quốc là một công cụ điều tra lắc léo một cách đặc biệt khi nó không cần việc giám sát của toà án. Hơn 35000 giấy công vụ này được cục Điều tra Liên Bang-FBI cấp phát và người nhận giấy công vụ này phạm tội đại hình nếu ông hay bà ta tiết lộ nội dung của tài liệu này. Trong một trường hợp gần đây liên quan tới một nhà cung cấp dịch vụ Internet ở Philadelphia, một bức thư an ninh quốc gia đòi hỏi tất cả chi tiết của các  thông điệp qua mạng gửi vào một ngày nhất định, bao gồm cả những thông tin về khách hàng với số An sinh Xã Hội và các tham số thẻ tín dụng.
Sự luân chuyển tự do của thông tin trên internet cũng gây nên phản cảm trong những kẻ lo lắng nhiều nhất với việc loan truyền một thông điệp nhất định. Nếu bạn đã chú ý đến sự xuất hiện thường xuyên của các tay viết nhật ký mạng blogger và  hồi đáp trên các trang mạng internet khác nhau, thường viết tiếng Anh không chuẩn và họ luôn ủng hộ việc tấn công Iran và tỏ ra e dè thủ thế với Do Thái, đôi khi tràn ngập các trang mạng với các thông điệp rác rưởi, bạn không phải là người duy nhất vì thật là rõ ràng có một nỗ lực kéo dài ngấm ngầm để đe dọa, ảnh hưởng ý kiến quần chúng và dập tắt các các cái nhìn đối nghịch. Nhà nước Mỹ và Do Thái đã dẫn đầu trong việc tung tuyên truyền trên mạng và có nhiều chỉ dấu rằng nhiều nước Âu châu trong đó có Anh và Đức, đang tiến hành lập các rào cản và ngăn chặn các thông tin mà họ không chấp nhận. Khi cuộc tranh luận là mở rộng và một bên đối thoại tự nhận là đại diện nhà nước, người ta có thể thảo luận mạnh mẽ rằng tiến trình đó là lành mạnh vì nó cho phép một sự đối thoại thật sự, nhưng khi bàn tay nhà nước được che dấu, cuộc đối thoại chỉ nên được xem hơn là tuyên truyền một chút, như cái mà Liên Xô cũ có thể diễn dẫn như là “tuyên truyền kích động” (agiprop).
Việc tập trung vào chiến tranh bằng các phương tiện khác qua mạng rất quan yếu chỉ vì nó có nghĩa là chính phủ dùng nguồn nhân vật lực dồi dào để tung tuyên truyền trong một nỗ lực đầy chủ ý để làm rối rắm việc bàn cãi các vấn đề chính sách đối ngoại và đối nội quan trọng. Do Thái là quốc gia tiên phong, xử dụng ưu thế trong kỹ nghệ viễn thông và được sự trợ giúp của cộng đồng hải ngoại để áp đặt quan điểm của họ. Không đáng ngạc nhiên, khi ta thấy nhóm vận động hành lang lobbies cho Do Thái bao gồm tổ chức Aí hữu Mỹ Do Thái cũng là đàn anh trong lĩnh vực này, đôi khi hành động công khai, đôi khi ẩn mình trong bóng tối.
Do Thái tham gia tích cực trên mạng Internet trong khi các cuộc xung kích tàn khốc của họ trên giải Gaza tiếp diễn vào tháng Một vừa rồi, khi dư luận quốc tế đả kích nặng nề. Do Thái đã tuyển một số quân nhân trẻ và sinh viên đẻ viết nhật ký mạng để ủng hộ chiến dịch “Cast Lead”. Do Thái đã tập trung gần đây trên bản báo cáo Goldstone của Liên hiệp Quốc tiết lộ rằng Tel Aviv đã phạm nhiều tội ác chiến tranh ở Gaza, yểm trợ một chiến dịch tổ chức toàn cầu để bêu rếu bất cứ ai ủng hộ bản báo cáo này. Nạn nhân gần đây nhất của việc bôi bẩn này là tổ chức phi đảng phái và đáng kính Human Right Watch (HRW). Vào tháng Sáu, phó thủ tướng Do Thái hứa rằng chính phủ của ông sẽ “dành thời gian và công sức” để tranh đấu với các tổ chức nhân quyền. Không lâu sau đó, Ron Dermer, một viên chức của phủ Thủ tướng Do Thái nêu đích danh Human Rights Watch như là một các tổ chức xâm phạm. Người ta thực hiện công khai nhiều cuộc tấn công tổ chức HRW thông qua các tổ chức bình phong, trong đó có tổ chức NGO Monitor đóng đô ở Jerusalem và tài trợ bởi một số người Mỹ giàu có. Elie Wiesel, người xử dụng các tiếng tăm về các công viện cứu trợ nhân đạo trong khi giữ im lặng đáng kinh ngạc trên các tội ác chiến tranh Do Thái, có mặt trong hội đồng quản trị của tổ chức này và đã thảo một bức thư ngỏ tấn công HRW. Các bài chỉ trích trên 2 tờ báo Wall Street Journal và New York Times tiếp liền sau đó, các lời bình luận được phát tán rộng rãi bởi AIPAC cho Quốc Hội Mỹ và qua Internet.
Bộ Ngoại giao Do Thái, đứng đầu bởi tay cực hữu Avigdor Lieberman, dàn dựng một chương trình nửa kín nửa hở được tài trợ công khai bởi chính quyền như là “Toán chiến đấu Internet” nhưng cố tình dấu đi sự liên hệ của “những người đáp trả”. Ilan Shturman phối hợp các nỗ lực của bộ, điều khiển từ cục Hasbara. Chữ “hasbara” là một chữ Hebrew bình thường được dịch là tuyên truyền. Các nhân viên trẻ tuổi và năng nổ của Shturman hành động theo một kịch bản soạn sẵng của vị thế chính thức của nhà nước Do Thái. Họ được chỉ thị không tiết lộ rằng họ là công chức nhà nước hay người Do Thái. Có nhiều đơn xin việc với Shturman. Một nguồn tin Do Thái viết rằng một trong những ứng viên nhấn mạnh các điều kiện đầy đủ của mình, viết rằng “Tôi nói lưu loát nhiều thứ tiếng và tôi có thể văng tục ra C..bò (một tiếng chửi thề thông dụng của Mỹ nghĩa như “láo khoét”) hằng giờ”.
Nhưng cũng có lo ngại rằng chương trình sẽ bóp méo đi chu kỳ tin tức vốn dĩ đã điêu đứng từ các tin đồn thất thiệt cố ý từ chính quyền, làm cho người ta không tài nào nắm bắt thông tin nào hiện ra như được nhào nặn. Một người Do Thái chỉ trích chương trình của bộ Ngoại giao đã miêu tả nó như một phần của một chế độ “công an trị kiểm soát tư tưởng”. Và nỗ lực này lại càng trở nên toàn cầu theo như bản chất của nó.Trong khi Gaza bị tấn công, Shturman đứng đầu việc nhờ sự giúp đỡ của người Do Thái ở nước ngoài, tuyển mộ “vài nghìn” người để làm việc với các tình nguyện viên trong nước hầu gửi thư tràn ngập các trang mạng thù nghịch với các lời bình luận thân thiện với Do Thái. Phần lớn được viết bằng tiếng Anh nhưng các ngôn ngữ Âu Châu chính khác cũng được các toán đặc nhiệm xử dụng. Những người di dân mới tới từ bộ Hội Nhập của chính quyền Do Thái được tuyển mộ và dùng để tấn công các trang mạng bằng chính các thứ tiếng mẹ đẻ hiếm hoi của họ.
Chương trình này của nhà nước Do Thái có khuynh hướng sẽ gia tăng. Một nhóm hoạt động tư nhân có tên “Hãy đoàn kết yểm trợ Do Thái” có 50 nghìn thành viên theo báo cáo, với phần ứng liệu được lập trình đặc biệt tên là “Megaphone” để gửi báo động ra khi các lời bình luận chống Do thái xuất hiện, cho phép những cổ động viên “pháo” trang mạng thù nghịch với lời bình luận của họ. Cũng có những nhóm truyền giáo Tin Lành Mỹ được ghi nhận là rất chú ý trong việc giúp đỡ lý tưởng Do Thái. Mục tiêu là có hàng trăm nghìn người cổ động trên toàn cầu sẵn sàng gửi các thông điệp ủng hộ Do thái.
Nỗi nguy hiểm là sự thật. Phần lớn người Mỹ chỉ trích hành động của chính phủ họ tuỳ thuộc vào Internet để có tin tức chưa bị kiểm duyệt và khiêu khích, bao gồm trang mạng chống chiến tranh như Antiwar.com. Khi nước Mỹ theo bước các đề xuất Do Thái cho an ninh, vấn đề chỉ là thời gian trước khi các toán chiến tranh mạng của Obama xuất hiện từ bộ Ngoại Giao hay bộ Quốc Phòng. Cố tình làm ngập mạng Internet và tấn công nó để gây tổn thương cho độ tin cậy của nó thật ra là rất khả thi: rất nhiều trang mạng bị tấn công còn đó đề làm chứng, chúng phải đóng cửa hay giảm thiểu các hoạt động. Công dân Mỹ quan ngại đến việc gìn giữ những quyền tự do còn sót lại của họ, nên nhấn nút báo động và nói với các chính trị gia rằng chúng ta không cần nhà nước tư vấn cho chúng ta nên nghĩ gì và làm gì. Hãy buông  mạng Internet ra ngay!.
Internet Under Siege
by Philip Giraldi, November 19, 2009
It is ironic that President Barack Obama would travel to China and speak against government control over the internet.  If the American Department of Homeland Security has its way new cybersecurity laws will enable Obama’s administration to take control of the internet in the event of a national crisis.  How that national crisis might be defined would be up to the White House but there have been some precedents that suggest that the response would hardly be respectful of the Bill of Rights.
Many countries already monitor and censor the internet on a regular basis, forbidding access to numerous sites that they consider to be subversive.  During recent unrest, the governments of both Iran and China effectively shut down the internet by taking control of or blocking servers.  Combined with switching off of cell phone transmitters, the steps proved effective in isolating dissidents.  Could it happen here?  Undoubtedly.  Once the laws are in place a terrorist incident or something that could be plausibly described in those terms would be all that is needed to have government officials issue the order to bring the internet to a halt. 
Government intrusion in the private lives of citizens is already a reality, particularly in the so-called Western Democracies that have the necessary technology and tech-savvy manpower to tap phones and invade computers.  In Europe, draconian anti-terrorism laws enable security agencies to monitor phone calls and e-mails, in many cases without any judicial oversight.  In Britain the monitoring includes access to detailed internet records that are available for inspection by no less than 653 government agencies, most of which have nothing whatsoever to do with security or intelligence, all without any judicial review.
In the United States the Pentagon recently sought an internet and news “instant response capability” which it dubbed the Office of Strategic Influence and evidence is growing that it has seeded a number of retired military analysts into the major news networks to provide a pro-government slant on the war news.   The State Department is also in the game, tasking young officers to engage presumed radicals in debate on their websites.  There also is the warrantless wiretapping program, which continues under the Obama administration in spite of pre-electoral promises that it would be stopped, while the growing use of national security letters means that private communications carried out using the internet can be accessed by Federal law enforcement agencies.  The national security letter, established by the PATRIOT Act, is an investigative tool that is particularly insidious as it does not require judicial oversight.  More than 35,000 were issued by the FBI last year and the recipient of a letter commits a felony if he or she reveals the receipt of the document.  In a recent case involving an internet provider in Philadelphia, a national security letter demanded all details of internet messages sent on a certain date, to include account information on clients with social security numbers and credit card references. 
The free flow of information on the internet has also produced a reaction among those who are more concerned with getting out a specific message.  If you have noticed the frequent appearance of bloggers and “talkbackers” on the various internet sites who write in less than perfect English and who always support attacking Iran and are defensive about Israel, sometimes overwhelming sites with garbage messages, you are not alone as it is clear that a sustained effort is underway to intimidate, influence opinion, and suppress opposing views.  The United States and Israeli governments have taken the lead in putting out propaganda over the internet and there are also indications that several European countries, including Britain and Germany, are engaged in creating regulatory hurdles and countering information that they do not approve of.  When the debate is open and the interlocutors are identifying themselves as government representatives one might well argue that the process is healthy as it permits a genuine exchange of views, but where the government hand is hidden the exchange should be regarded as little more than propaganda, what the old Soviet Union might well have referred to as “agitprop.”
The focus on war by other means over the internet is important, if only because it means that governments are using their vast resources to spread propaganda in a deliberate effort to confuse the debate over important foreign and domestic policy issues.  Israel is at the forefront, exploiting its cutting edge telecommunications industry and enabled by its large and powerful diaspora to get out its message.  Not surprisingly, its lobbies including AIPAC are also leaders in the effort, sometimes acting openly and sometimes covertly. 
Israel became heavily engaged on the internet during its devastating assault on Gaza last January, when world opinion came down strongly against it, recruiting teams of young soldiers and students to blog in support of Operation Cast Lead.  It has recently focused on the UN’s Goldstone Report that claimed that Tel Aviv had committed numerous war crimes in Gaza, supporting a worldwide organized campaign to discredit anyone promoting the report.  The latest victim of the smear has been the respected and nonpartisan group Human Rights Watch (HRW).  In June Israel’s Deputy Prime Minister pledged that his government would “dedicate time and manpower to combating” human rights organizations.  Shortly afterwards Ron Dermer of the Israeli Prime Minister’s office named Human Rights Watch as one of the offending organizations.  Many attacks on HRW were subsequently carried out openly using various front organizations, including NGO Monitor which is based in Jerusalem and funded by wealthy Americans.  Elie Wiesel, who cashes in on his humanitarian credentials while remaining notably silent over Israeli war crimes, is on the Monitor board and has written a letter attacking HRW. Critical pieces in the Wall Street Journal and New York Times soon followed the initial attacks, commentary that was distributed widely by AIPAC on Capitol Hill and also all over the internet.
Israel’s Foreign Ministry, headed by right-wing extremist Avigdor Lieberman, runs a semi-covert program which is openly funded by the government as the “internet fighting team” but which deliberately conceals the affiliation of the “talkbackers.”  Ilan Shturman coordinates the Ministry effort, which is run out of the Hasbara Department, “hasbara” being a Hebrew word that is normally translated as propaganda.  Shturman’s young and enthusiastic employees work from a prepared script of official Israeli government positions.  They are instructed not to identify themselves either as Israelis or as government employees.  There have been numerous applicants to work for Shturman.  An Israeli source reports that one applicant emphasized his own qualifications, writing “I’m fluent in several languages and I’m able to spew forth bullsh*t for hours on end.” 
But there is also concern that the program will further distort the news cycle which is already suffering from deliberately misleading government leaks, making it impossible to discern what information that is surfacing is being fabricated.  One Israeli critic of the Foreign Ministry program has described it as part of a “thought police state.”  And the effort is increasingly international in nature.  During the attack on Gaza, Shturman headed an effort to obtain the assistance of Jews abroad, recruiting a “few thousand” to work with his Israeli volunteers to bombard hostile websites with Israel-friendly commentary.  Much of the chatter is in English, though the teams also work in the other principal European languages.  Recent immigrants from the Israeli government’s Ministry of Absorption have been recruited and used to attack sites in their own more exotic native languages. 
The Israeli government program is expected to increase.  A private advocacy group called Give Israel Your United Support has a reported 50,000 activists who use a specially developed software called megaphone that sends an alert when anti-Israeli commentary appears, permitting supporters to bombard the hostile site with their own comments. In July, 5,000 members of the World Union of Jewish Students were given the megaphone software.  There are also reports that several American Christian evangelical groups have indicated that they are interested in helping the cause.  The goal is to have hundreds of thousands of activists worldwide who are prepared to place messages supportive of Israel.
The danger is real.  Most Americans who are critical of the actions of their own government rely on the internet for information that is uncensored and often provocative, including sites like Antiwar.com.  As the United States generally follows Israeli initiatives for security it is likely only a matter of time before Obama’s internet warfare teams surface either at the Defense Department or at State.  Deliberately overloading and attacking the internet to damage its credibility is all too possible; witness the numerous sites that have been “hacked” and have had to shut down or restrict their activities.  American citizens who are concerned about maintaining their few remaining liberties should sound the alarm and tell the politicians that we don’t need more government advice on what we should think and do.  Hands off the internet.
Advertisements